Chương 3.2

Đêm tối dần xâm lấn. Chừng một chén trà, Phương Lăng vẫn chưa ra.

Nguyên Cầm Thủy nhịn mãi, cuối cùng không kìm nổi, lén bước tới một đoạn.

Lát sau, nàng dừng lại ở một vị trí nàng cho là kín đáo.

Nơi này vừa có thể thấy thư phòng Tạ Tầm, mà đứng đây lại không lộ vẻ kỳ lạ hay mờ ám.

Nói cách khác, dù bị phát hiện nàng hoàn toàn có thể giả vờ như đang vô tư đợi người.

Nguyên Cầm Thủy nhìn về phía thư phòng Tạ Tầm.

Bên trong ánh đèn mờ mờ, cửa phòng đóng chặt.

Nàng nhìn cửa phòng nửa ngày, cuối cùng nghe thấy động tĩnh từ góc hành lang.

Nàng nhìn sang, mới thấy Tạ Tầm vốn không ở thư phòng, giờ chẳng biết từ đâu trở về, đang sải bước về phía đó.

Ánh trăng mờ ảo, ánh sáng lạnh lẽo rơi trên gương mặt gần như hoàn mỹ của hắn.

Rồi một cô nương đột nhiên chắn trước mặt hắn.

Tạ Tầm dừng bước.

Nguyên Câm Thủy nhận ra đó là biểu muội của Tạ Tầm, một thiếu nữ to gan hơn nàng rất nhiều.

Thiếu nữ hít sâu một hơi, ngón tay siết chặt vạt áo, má ửng hồng lén nhìn gương mặt nam tử trước mặt, rồi lấy từ tay áo ra một túi hương, đưa cho Tạ Tầm.

Tiếp đó, nói một tràng bày tỏ tâm ý.

Tạ Tầm không ngắt lời, kiên nhẫn đợi nàng nói xong, mới cúi mắt thẳng thắn nói: “Xin lỗi, ta không thích.”

Nguyên Cầm Thủy lặng lẽ nhìn, trong lòng lý trí nghĩ, Tạ Tầm chắc chắn sẽ cô độc cả đời.

Đây là tình huống tốt nhất.

Nguyên Cầm Thủy cực kỳ hài lòng với phán đoán của mình.

Thiếu nữ không dây dưa, hơi ủ rũ cúi đầu, nhanh chóng chạy đi.

Trong vườn tĩnh lặng, vầng trăng đơn độc dần nhô cao.

Tạ Tầm dừng dưới mái hiên, phía sau có hai người đi theo.

Một là tiểu tư Sư Thanh, người còn lại là Từ quản sự.

Cả hai đều cúi đầu im lặng.

Đêm tối dần che khuất bóng dáng thiếu nữ. Ngày thường Tạ Tầm không hứng thú với những ái mộ vô vị này.

Nhưng hôm nay, hắn lại nhớ đến bức họa kia.

“Từ quản sự” Hắn đột ngột lên tiếng.

Từ quản sự vội bước lên: “Thế tử có gì phân phó?”

“Lần này nộp chúc thọ, có kiểm tra trước không?”

Đây là câu hỏi khiến Từ quản sự không biết trả lời ra sao.

Ngày thường ông bận rộn nhiều việc, với chuyện nhỏ gần như chẳng thể sai sót này, ông không để tâm sắp xếp, chỉ kiểm tra phần lớn, số còn lại vì vội vàng nên không xem kỹ.

Nhưng nếu thừa nhận, chẳng phải nói ông, một lão nhân ở mười mấy năm trong phủ, ngay cả việc nhỏ này cũng làm không tốt?

Mà ông lại không dám nói dối.

Sự do dự của ông đã lộ rõ đáp án.

Nhưng Tạ Tầm dường như không định truy cứu, chỉ hỏi tiếp: “Có thống nhất dùng giấy không?”

Từ quản sự thành thật đáp: “Không có.”

“Ai dùng giấy tre, ngoài ngươi ra có ai khác động vào không?”

Từ uản sự không dám giấu, dựa vào trí nhớ nêu tên ba người, rồi nói tiếp: “Ngoài nô tài, ở Dạ Nguyệt Đường còn có không ít nha hoàn, tiểu tư qua tay.”

“Điện hạ, có vấn đề gì sao?”

Tạ Tầm không đáp, trong lòng thấy buồn cười, đôi mắt sâu thẳm lộ vài phần sắc bén.

Phải thừa nhận, người vẽ bức họa này có chỗ giảo hoạt.

Người qua tay quá nhiều, nếu có đổi tráo cũng chẳng phải không thể. Vì thế, dù biết ai dùng giấy tre, cũng không thể xác định chính xác một người.

Mà hắn lại chẳng thể vì chuyện này mà làm lớn chuyện đi tra xét.

Lúc này cách đó không xa, Nguyên Cầm Thủy vẫn nhìn Tạ Tầm.

Vừa rồi Tạ Tầm nói chuyện đã cách nàng khá xa, nên nàng chỉ nghe loáng thoáng vài chữ, chẳng thể nối liền.

Nhờ Tạ Tầm không nhìn sang, ánh mắt Nguyên Cầm Thủy rực cháy, không rời một khắc, gần như muốn khắc sâu gương mặt tuấn mỹ của hắnvào mắt.

Nàng bắt đầu thấy mình giống chuột trong góc tối, nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn.

Nhưng nếu vậy cũng không tệ, đến lúc đó nàng có thể lén chui xuống gầm giường Tạ Tầm.

Đang tự tưởng tượng, Tạ Tầm cách đó không xa bỗng nhíu mày, như có linh cảm, liếc về phía nàng.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ánh mắt hai người giao nhau, Nguyên Cầm Thủy bất ngờ chạm vào đôi mắt tĩnh lặng như sương của hắn.

Tim nàng đập loạn, đầu óc gần như trống rỗng.

Nhưng may mà nàng quá quen với việc lén nhìn hắn, phản ứng bản năng đã khắc vào linh hồn.

Nàng gần như không có chút sơ hở, dời mắt đi, rồi làm bộ chỉnh lại y phục, lại giả vờ không kiên nhẫn ngoảnh đầu nhìn ra sau, ra vẻ đang đợi người đến sốt ruột.

Tạ Tầm vẫn nhìn nàng. Sư Thanh theo ánh mắt chủ nhân nhìn thấy Nguyên Cầm Thủy, thấp giọng nhắc: “Thế tử, thư của Nguyên công tử sáng nay gửi về, chưa kịp đưa cho Nguyên cô nương.”

Tạ Tầm thu mắt, nói: “Đã gặp rồi, bảo nàng đến thư phòng ta lấy.”

“Vâng.”

Tạ Tầm đi rồi, nhưng Nguyên Cầm Thủy không dám lơ là.

Nàng vẫn giả bộ sốt ruột đợi người.

Cho đến một lát sau, sau lưng vang lên tiếng nói.

“Nguyên cô nương, thế tử gọi cô qua.”

Nguyên Cầm Thủy ngẩn ra, ngoảnh lại thấy Từ quản sự.

“Là việc của huynh trưởng ta sao?”

Từ quản sự ngạc nhiên: “Cô biết rồi à.”

Nguyên Cầm Thủy mỉm cười, không đáp.

Nàng tất nhiên biết, ngoài việc này Tạ Tầm sẽ không sai người gọi nàng.

Nguyên Thanh Dật từng nhờ Tạ Tầm chăm sóc nàng, nhưng Tạ Tầm rất bận thường ngày không nhớ đến nàng.

Chỉ khi thư Nguyên Thanh Dật gửi về, hắn mới thoáng nhớ trong phủ còn có Nguyên Cầm Thủy, rồi qua loa hỏi han nàng vài câu.

Nhưng Nguyên Cầm Thủy chẳng bận tâm sự qua loa ấy.

Nàng nhờ Từ quản sự nhắn lại với Phương Lăng, rồi mang tâm trạng hưng phấn và chờ mong, bước về phía thư phòng Tạ Tầm.