Chương 2.2

Lần nào cũng thế, tưởng chừng chu đáo nhưng thực ra chỉ là qua loa. Ngoài những lời ấy, hắn tuyệt không nói thêm bất cứ điều gì.

Nếu không vì Nguyên Thanh Dật, có lẽ Tạ Tầm chẳng hề để ý đến nàng.

Nhưng chẳng sao, nghĩ đến cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy, tâm trạng Nguyên Cầm Thủy trở nên vui vẻ, bước chân bất giác nhanh hơn vài phần.

Khi đến Dạ Nguyệt Đường, người vẫn chưa đông.

Trong lòng Nguyên Cầm Thủy có chút hưng phấn, lặng lẽ tìm một chỗ ngồi thấp, chờ Tạ Tầm xuất hiện.

Chỗ nàng chọn cũng có chủ ý. Nơi này ngay gần cửa ra vào, lát nữa Tạ Tầm đi vào ắt sẽ đi ngang qua nàng. Nếu may mắn, biết đâu hắn còn dừng lại sau lưng nàng một chút.

Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người sẽ không quá ba tấc.

Đang chỉnh lại y quan, bỗng một thiếu nữ mười sáu tuổi bên cạnh khẽ va vào nàng, nhỏ giọng oán trách: “Ta ghét nhất là hai người bọn họ!”

Nguyên Cầm Thủy: “Hử?”

Phương Lăng đυ.ng nhẹ vào tay nàng, ra hiệu nàng nhìn về phía trước.

Ngày thường, Nguyên Cầm Thủy ít để tâm đến người khác trong phủ ngoài Tạ Tầm, nên mất một lúc mới nhận ra hai nữ tử kia là ai.

Hình như là hai biểu muội của Tạ Tầm.

“Hai người họ lộ liễu quá, cứ tưởng người khác không nhận ra sao? Một lòng một dạ quấn lấy thế tử, đáng thế sao? Làm thế này, truyền ra ngoài đúng là làm xấu mặt vương phủ!”

Nguyên Cầm Thủy: “... Có lẽ không nghiêm trọng thế đâu.”

“Sao lại không nghiêm trọng? Bám riết một nam nhân như vậy chẳng lẽ đáng tự hào? Phẩm hạnh thiếu sót, làm mất mặt cả vương phủ. Ta thấy thế tử cũng chỉ...”

Nói đến đây, Phương Lăng có lẽ chợt nhận ra mình lỡ lời, dừng một chút rồi chuyển giọng: “Tóm lại, thế tử phi đâu phải dễ làm, nằm mơ giữa ban ngày!”

Nguyên Cầm Thủy biện minh: “Có khi chẳng có ý gì, chỉ là ngưỡng mộ thế tử thôi.”

Tính cách Phương Lăng vốn thẳng thắn, yêu ghét rõ ràng, dễ đắc tội người khác, nên trong phủ chỉ có Nguyên Cầm Thủy tính tình ôn hòa là thân với nàng.

Phương Lăng rõ ràng xem nàng là tri kỷ, gì cũng nói với nàng, nghe vậy liền giận: “Đầu đầy tình ái, càng ngu xuẩn hơn!”

Nguyên Cầm Thủy im lặng.

“Cô nói xem, có đúng không?”

Nguyên Cầm Thủy đành nhỏ giọng: “... Đúng.”

May mà nàng đã quyết cả đời này sẽ không bộc lộ tâm ý, nên tình bạn với Phương Lăng hoàn toàn có thể kéo dài.

Nguyên Cầm Thủy tự nhận mình là người cực kỳ có nguyên tắc và tự chủ.

Nàng hài lòng với hiện tại, dù trong lòng dậy sóng thế nào, nàng cũng chưa từng nghĩ đến việc làm phiền Tạ Tầm.

Nàng tuyệt không cho phép mình gây bất kỳ rắc rối nào cho hắn.

Nguyên tắc này, nàng đã nghiêm túc tuân thủ nhiều năm.

Trong phòng dần đông người, tiếng nói cũng trở nên ồn ào.

Mặt trời vàng rực đã phủ một lớp đỏ tươi, màu sắc so với ban nãy lại thêm phần u ám.

Tạ Tầm vẫn chưa xuất hiện.

Nguyên Câm Thủy thầm nghĩ, dù là thế tử cao quý, nhưng ở những dịp thế này, Tạ Tầm hiếm khi đến muộn. Xem ra mấy ngày gần đây hắn thực sự bận rộn.

Thời gian lại qua một chén trà, Nguyên Câm Thủy nghe tiếng bước chân từ hành lang vọng tới, lòng như có linh cảm, dựng tai lên.

Có lẽ là hai ba người đến.

Bước chân vội vã như đang chạy theo người phía trước. Giữa tiếng ồn ào hỗn loạn, có một nhịp bước đặc biệt trầm ổn, không nhanh không chậm, mỗi tiếng đều là nhịp điệu mà Nguyên Cầm Thủy khắc sâu trong lòng.

Nàng kìm hơi thở, lưng cứng lại, tai ù đi. Phương Lăng vẫn nói gì đó bên cạnh, nhưng nàng chẳng nghe rõ.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, đại sảnh ồn ào bỗng yên tĩnh.

Mọi chi tiết trở nên rõ ràng. Cổ Nguyên Cầm Thủy cứng đờ, thấy nhiều người phía trước ngoảnh lại nhìn về phía nàng, đứng dậy định hành lễ.

Nàng không quay đầu, nhưng biết Tạ Tầm đã đến.

Chỉ cách chưa đầy ba tấc.

Nàng ngửi thấy một mùi hương lạnh nhạt thoảng qua, hòa cùng làn gió nhẹ chậm rãi bao bọc lấy nàng.

Nguyên Cầm Thủy như lạc vào mộng, mùi hương nhàn nhạt ấy trong đầu nàng không ngừng khuếch đại, mang theo khí thế khó tả, xuyên mây vượt trăng, phá sương đạp tuyết, ập về phía nàng.

Một bóng người phủ xuống nàng.

Nhưng chỉ dừng lại giây lát, từ trên đỉnh đầu truyền xuống một câu nói nhanh mà trầm: “Chư vị không cần đa lễ.”

Vành tai Nguyên Cầm Thủy tê dại.

Chỉ một thoáng, Tạ Tầm đã sải bước đi qua. Nàng nhìn theo bóng lưng hắn, nam tử dáng người cao lớn, thanh lãnh cô độc, thẳng tắp như trúc.

Mỗi lần vẽ hắn, nàng đều ngắm tranh đến ngẩn ngơ, nghĩ rằng mình nắm được ba phần thần thái của hắn. Nhưng khi gặp hắn nàng mới nhận ra, tranh của nàng chẳng bằng một phần vạn con người thật.

Tạ Tầm đã đến vị trí chính giữa, quay lại để lộ gương mặt tuấn mỹ vô song.

Lông mày cao, đồng tử nhạt màu, cằm sắc nét. Hắn mặc trường bào xanh thẫm, tôn lên làn da trắng lạnh, khiến gương mặt xuất chúng ấy thêm vài phần áp bức.

Ánh mắt hắn lướt qua mọi người. Khi hắn nhìn tới Nguyên Cầm Thủy thì nàng cụp mắt xuống, nhưng khi hắn thu mắt lại, nàng lặng lẽ nhìn hắn.

“Vừa rồi bận việc, làm phiền chư vị đợi lâu.”

Nói xong, không đợi mọi người khách sáo, hắn nhàn nhạt ra lệnh: “Sư Thanh, mang lễ vật lên.”

“Vâng.”