Chương 1.4

“Nguyên cô nương.”

Nàng đáp một tiếng, bước đến trước mặt, mới khách sáo nói: “Mấy hôm trước quên mất, làm phiền người phải đích thân đến.”

“Nguyên cô nương khách khí rồi, đây đều là việc nô tài phải làm.”

Từ quản sự đến vương phủ khi Nguyên Cầm Thủy mới sáu, bảy tuổi. Thoáng chốc hơn chục năm trôi qua, cô bé ngày nào chỉ biết núp sau lưng huynh trưởng, nắm chặt tay áo thiếu niên không chịu buông, giờ đã trở thành thiếu nữ kiều diễm, chẳng còn nhút nhát như thuở nhỏ.

Nguyên Cầm Thủy đưa tờ giấy ra, Từ quản sự nhận lấy, thấy chỉ là tờ giấy tre bình thường, bất giác mỉm cười: “Nguyên cô nương, nói thật, người đúng là giản dị.”

Dung mạo Nguyên Cầm Thủy tuyệt mỹ, đôi mắt to sáng long lanh, đường nét khuôn mặt dịu dàng, ngọt ngào. Đôi môi đầy đặn, đỏ thắm tự nhiên, làn da trắng mịn dưới ánh nắng như trong suốt.

Tính cách nàng vốn trầm lặng, trong vương phủ chẳng phô trương. Nếu không nhờ dung nhan nổi bật, e là chẳng mấy ai để ý đến nàng.

Vì thế, hạ nhân trong phủ đều thấy nàng là chủ tử dễ gần, nói chuyện với nàng cũng thoải mái hơn.

“Người khác dùng giấy gì vậy?” Nàng hỏi.

“Giấy rắc vàng, giấy vân mẫu, giấy thanh từ, đủ cả.”

Dù chỉ là việc nhỏ, nhưng vì Tạ Tầm chọn, nên người khác đều chọn giấy quý mà nộp.

Chỉ có Nguyên Cầm Thủy, tùy tiện gấp đôi tờ giấy là đưa.

Từ quản sự thầm nghĩ, điều này cũng hợp với phong thái trầm lặng thường ngày của Nguyên cô nương.

Người dùng giấy tre bình thường vốn chẳng có mấy, mà Nguyên Cầm Thủy lại là người nộp muộn nhất, nhìn qua là biết chẳng để tâm, cũng chẳng chú ý những chi tiết này.

Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại.

Nguyên Cầm Thủy vốn định luyện viết trước rồi chọn bài ưng ý, nhân lúc tay còn cảm giác, chép lại lên giấy ngọc bản, tốt nhất là rắc thêm chút hương liệu nàng hay dùng, để mang mùi hương giống nàng.

Tất cả đều chưa kịp thực hiện.

Lòng nàng như bị mèo cào, chỉ muốn đổi giấy viết lại, nhưng ngoài mặt chẳng lộ chút gì, chỉ cười nhạt: “Thế tử nhìn rõ là được.”

Từ quản sự cười gật đầu: “Đúng thế. Trên kia thúc gấp, nô tài xin đi chuẩn bị trước.”

Ông tiện tay bỏ tờ giấy vào ống tre mang theo, rồi dặn: “Cô nương đừng quên tối nay đến Dạ Nguyệt Đường. Mấy ngày nay Thế tử bận, chép xong chữ là đi ngay, không chậm trễ lâu đâu.”

Nguyên Cầm Thủy thấy động tác của ông, nhắc: " Từ quản sự, không kiểm tra sao?”

Từ quản sự đã quay người, không để tâm, còn đùa: “Không cần, chỉ cần người không vẽ bông hoa lên đó, Thế tử nhìn là nhận ra ngay.”

Huống chi, các tiểu bối trong phủ, dù nam hay nữ, đều từng học tư thục trong vương phủ nên không có ai dở tệ, dù xấu thì xấu đến đâu được?

Từ quản sự đi rồi, Nguyên Cầm Thủy đứng trước cửa một lúc lâu, cuối cùng nàng cúi đầu ủ rũ, chậm rãi quay về phòng.

Trên bàn giấy tờ vẫn ngổn ngang, có tờ viết rồi, có tờ chưa viết, lẫn lộn cả.

Nhìn đống chúc thọ này, nàng nhớ đến tờ giấy xấu xí vừa vội vã nộp đi, tự thấy lại làm hỏng một việc.

Bình thường Nguyên Cầm Thủy thích vẽ tranh nên trên bàn quen để bừa. Nàng lơ đãng cúi đầu dọn dẹp sơ qua, lật mãi cũng không tìm thấy bức tranh vừa rồi.

Có lẽ bị kẹt đâu đó.

Nguyên Cầm Thủy không còn sức tìm kỹ bèn ngồi lại ghế, tự an ủi, tối nay phải đi sớm, may mắn thì còn được nói với Tạ Tầm đôi câu.