Tạ Tầm là thế tử duy nhất của Tấn Vương. Hắn thanh cao đĩnh đạc, ngọc thụ lâm phong, danh tiếng lẫy lừng khắp Tấn Trung.
Còn Nguyên Cầm Thủy, phụ mẫu mất sớm, huynh trưởng duy nhất đã lên kinh thành nhiều năm, quan hệ hai người vốn lạnh nhạt.
Nàng là cô nhi được Tấn Vương Tạ Quân Thu nhận nuôi, người trong vương phủ gọi nàng một tiếng “Nguyên cô nương”, nhưng dù sao cũng không phải người nhà họ Tạ.
Dù ở cùng trong vương phủ nhưng ngày thường nàng hiếm khi gặp được Tạ Tầm. Dù sao, vầng trăng sáng trên đỉnh núi cao không phải thứ mà nàng có thể mơ tưởng.
Không đúng, chẳng thể có được.
Nhưng nghĩ lại thì vẫn được.
Nguyên Cầm Thủy mang khuôn mặt dịu dàng, ngoan ngoãn lại xinh đẹp. Nàng gục trên bàn, chớp mắt nghĩ bài chúc thọ này nhất thời không viết nổi, chi bằng làm việc khác.
Nghĩ vậy, nàng chậm rãi vươn tay, ngón tay thon dài lại cầm lấy bút. Nàng ngồi thẳng dậy, tùy tiện lấy một tờ giấy rồi bắt đầu vẽ.
Đôi mắt thiếu nữ đen láy, thần sắc chăm chú. Rõ ràng nàng rất giỏi vẽ, chỉ vài nét bút đã phác họa ra dáng hình của một nam tử.
Từ sống mũi cao đến vòng eo thon gọn.
Cằm sắc nét, thân hình cao ngất trần trụi không mảnh vải.
Dù chỉ là nửa gương mặt dưới, nhưng ai quen Tạ Tầm vẫn có thể nhận ra ngay là hắn.
Nguyên Cầm Thủy chăm chú nhìn vài lần, lại thử dùng bút son điểm một nốt chu sa vào chỗ xương cổ tay nhô lên của người trong tranh.
Tất nhiên nàng chưa từng thấy thân thể Tạ Tầm.
Vì thế, bức họa chỉ vẽ nửa thân trên, ngoài gương mặt nửa che nửa lộ, chỉ có nốt chu sa ấy là điều nàng biết chắc chắn nó có trên người Tạ Tầm.
Nhưng khi đặt bút, nàng lại đổi ý.
Chỗ đáng lẽ điểm nốt chu sa, nàng lại vẽ một vòng tròn nhỏ xíu.
Màu đỏ thắm áp sát xương cổ tay, phía dưới là đôi tay thon dài, rắn rỏi được nàng khắc họa tỉ mỉ.
Vẽ xong, Nguyên Cầm Thủy đặt bút sang một bên.
Nàng lặng lẽ nhìn bức họa thiếu trang nghiêm mà đầy súc cảm này, ánh mắt từ đôi tay cuối cùng dừng lại ở cằm, môi và sống mũi của hắn.
Nàng quá quen thuộc với dung mạo Tạ Tầm.
Nét đẹp khó mà nhìn thẳng, sắc bén như lưỡi dao, đến nỗi dù chỉ là tưởng tượng, nàng cũng chẳng thể đối diện với đôi mắt lạnh lùng, thường mang vẻ xem xét của hắn.
Lâu sau Nguyên Cầm Thủy mím môi.
Vẽ xong rồi, phải hủy đi thôi.
Loại tranh này nàng đã vẽ không ít, có bức còn táo bạo hơn, nhưng mỗi lần vẽ xong đều lập tức đốt đi, chưa từng để ai phát hiện.
Cũng như việc nàng thầm thích Tạ Tầm, bao năm qua chưa từng để lộ chút dấu vết.
Nguyên Cầm Thủy cầm bức tranh, đang ngắm nghía lưu luyến không nỡ, thì từ hành lang tĩnh lặng bỗng truyền đến tiếng bước chân ồn ào, kèm theo một tiếng gọi từ xa vọng lại.