Chương 5.2: Động lòng

Trong mắt người ngoài Nguyên Cầm Thủy luôn có một vẻ đẹp thầm lặng, rõ ràng không hề nổi bật, nhưng một khi đã chú ý đến nàng thì rất khó rời mắt khỏi khuôn mặt dịu dàng ấy.

Nàng không thích nói chuyện, lúc không nói năng gì lại càng thêm phần ngoan ngoãn, trông rất dễ bị bắt nạt.

Nguyên Cầm Thủy mỉm cười, đáp: "... Dạ không có đâu ạ."

Phương Lung còn chưa kịp tiếp lời, Phương Diệu đã từ bên ngoài bước vào.

Hai người trông chẳng giống nhau chút nào, Phương Lung thanh mảnh thanh tú, Phương Diệu lại cao lớn vạm vỡ, ngũ quan cương nghị.

Nam nhân vừa nhìn thấy Nguyên Cầm Thủy, đôi mắt bất giác sáng lên, giọng nói trầm hùng: "Nguyên cô nương tới rồi à."

Phương Lung vốn không thích vị ca ca thô kệch này, liền đứng chắn trước mặt Nguyên Cầm Thủy: "Cầm Thủy, chúng ta vào trong phòng nói chuyện đi."

Nguyên Cầm Thủy được Phương Lung dìu đi, nàng có chút ngượng ngùng mỉm cười với Phương Diệu, xem như lời chào hỏi.

Vào phòng xong, Nguyên Cầm Thủy đưa bản vẽ mẫu cho Phương Lung: "Lung Lung, thế này được không?"

Phương Lung đón lấy, Nguyên Cầm Thủy vẽ họa tiết phù cừ cành xen, cá vờn lá sen. Nàng vốn dĩ cầu kỳ tinh tế, bên cạnh thân cá còn phác thêm vài nét gợn nước.

Có điều tay nghề thêu thùa của nàng cũng bình thường, lại chẳng biết kinh doanh, cụ thể thế nào vẫn phải để Phương Lung xem xét.

Đang lúc Phương Lung tập trung nhìn bản vẽ thì có tiếng gõ cửa.

Nguyên Cầm Thủy chủ động đi mở cửa, thấy Phương Diệu đang bưng một đĩa bánh màu xanh hồng đứng ngoài cửa, những đốt ngón tay thô to bấu vào mép đĩa, hắn ngượng ngùng nói: "Nguyên cô nương, ăn chút bánh ngọt đi."

Nguyên Cầm Thủy cũng không tự nhiên hơn hắn là bao, nàng chần chừ một lúc mới đón lấy, nói: "Đa tạ Phương công tử."

Phương Diệu lập tức tiếp lời: "Cô cứ cùng Lung Lung gọi ta là đại ca là được rồi!"

Nguyên Cầm Thủy: "... Vâng."

Nguyên Cầm Thủy đặt đĩa bánh lên bàn tròn, thấy Phương Lung vẫn đang nghiên cứu nên không lên tiếng làm phiền.

Phương Lung xoa xoa cằm, thẳng thắn nói: "Hoa văn này đẹp thì đẹp thật, nhưng ta sợ thợ thêu thêu không khéo lại phản tác dụng mất. Cầm Thủy cô đợi chút, để ta đi thêu thử mấy mũi xem sao."

Nguyên Cầm Thủy "ừ" một tiếng.

Phương Lung vừa quay người đi, cửa lại bị gõ.

Nguyên Cầm Thủy mở cửa, vẫn là Phương Diệu.

"Nguyên cô nương, rượu mận mới ủ, ngọt thanh lắm cô nếm thử đi."

Nguyên Cầm Thủy: "... Đa tạ."

"Phương đại ca, có thể bảo hạ nhân mang tới mà."

Nguyên Cầm Thủy khéo léo nhắc nhở.

Gò má Phương Diệu nóng lên: "Nguyên cô nương, ta muốn tự mình mang tới."

Nguyên Cầm Thủy chẳng biết nói gì thêm nữa.

Nàng vốn dĩ không giỏi từ chối người khác ngay trước mặt, nhất là những chuyện nhỏ nhặt thế này. Đối với Phương Diệu, thực ra nàng không đến mức chán ghét.

Nàng đã từng nói với hắn rằng mình không có ý gì với hắn, nhưng Phương Diệu lại cho rằng thích ai thì phải đối tốt với người đó, nào biết sự ân cần này khiến Nguyên Cầm Thủy cảm thấy vô cùng áp lực.

"Cô đừng để ý ca ca ta, đến ta còn thấy phiền."

"Cầm Thủy, ta nghĩ lại rồi, hình vẽ này vẫn quá phức tạp. Thợ thêu sẽ tốn rất nhiều thời gian, giá thành sẽ tăng cao. Tăng giá bán cũng không ổn, tiệm chúng ta nhỏ, không bán đắt quá được."

Nguyên Cầm Thủy không có ý kiến gì: "Vậy để ta sửa lại."

Cùng Phương Lung bàn bạc về hoa văn mất nửa ngày, cho đến khi Phương Diệu tới gọi hai người dùng bữa trưa thì đã là nửa canh giờ sau.

Phụ thân của Phương Lung năm xưa là ở rể Vương phủ, tính tình thanh nhã ôn hòa. Lúc dùng bữa trưa, Nguyên Cầm Thủy ngồi cùng gia đình họ, được chăm sóc rất chu đáo.

Ăn cơm xong, cả nhà ngồi lại trò chuyện.

Nguyên Cầm Thủy không hòa nhập được, nàng đáp lại vài câu rồi một mình chạy ra dưới giàn hoa nguyệt quý leo trong viện, vừa thẩn thờ vừa nhìn những đóa hoa bị nắng gắt mấy ngày qua làm cho héo rũ.

Gió mát thổi tung vạt áo, Nguyên Cầm Thủy nhìn gia đình bốn người ấm cúng vui vẻ kia, trong lòng có chút ngưỡng mộ.

Bình thường nàng không đa sầu đa cảm đến thế, nhưng mấy ngày nay nàng cứ thấy phiền muộn, tâm tư cũng nhạy cảm hơn.

Từ năm bảy tuổi nàng đã lủi thủi một mình, nên thường cảm thấy cô độc. Tuy có một vị ca ca, nhưng nàng sắp quên mất mặt mũi ca ca thế nào rồi.

Lần trước gặp Nguyên Thanh Dật đã là chuyện của năm năm trước, hồi đó nàng mới mười hai tuổi, Nguyên Thanh Dật ở nhà được hai ngày.

Nhưng ca ca là người tính tình lạnh lùng, ít nói cười, về nhà cũng không quá thân thiết với Nguyên Cầm Thủy, chỉ xuống bếp nấu cho nàng hai bữa cơm, lúc đi đưa cho nàng một trăm lượng ngân phiếu, nói nàng đang tuổi lớn, quần áo mau chật.

Trước khi hắn đi, Nguyên Cầm Thủy lén nhét vào hành trang của hắn một bức họa chân dung của mình, đề ký hiệu nàng hay dùng hiện nay - hai viên bánh trôi sát cạnh nhau.

Năm năm trôi qua, nàng đã thay đổi nhiều rồi.

Liệu Nguyên Thanh Dật còn nhận ra nàng không?

Mới đứng một mình chưa đầy một khắc, Phương Lung đã từ trong nhà chạy ra, hỏi: "Cầm Thủy, sao lại ra đây một mình thế?"

Nguyên Cầm Thủy lại nói dối: "Bên ngoài mát mẻ."

Lần này Phương Lung không bị lừa, nhỏ giọng hỏi: "Dạo này cô có chuyện gì không vui phải không?"

Nguyên Cầm Thủy nghĩ đến Tạ Tầm và ca ca, nhưng vẫn không nói thật, nàng đáp: "Không có."

Phương Lung nhìn Nguyên Cầm Thủy một hồi, tuy làm bạn đã lâu nhưng nàng luôn cảm thấy mình còn cách Nguyên Cầm Thủy rất xa.

Dù vậy, nàng không truy hỏi thêm mà từ trong ống tay áo lấy ra một chiếc túi thơm màu hồng.

Nguyên Cầm Thủy tròn mắt ngạc nhiên: "Lung Lung, cô có ý trung nhân rồi hả?"

Phương Lung đưa túi thơm cho Nguyên Cầm Thủy: "Vốn dĩ còn một chút nữa mới xong, giờ tặng cho cô luôn đó."

Nàng lắc đầu: "Ta làm gì có ý trung nhân nào? Đời này ta sẽ không bao giờ tặng túi thơm cho nam nhân đâu. Nhưng thấy người ta thêu nên ta cũng thêu theo, ta chỉ tặng cô thôi."

Nguyên Cầm Thủy đón lấy, so với những họa tiết uyên ương, mây hay hạc tiên thông thường, trên chiếc túi thơm này lại thêu một bát bánh trôi.

Phương Lung không hiểu nổi hỏi: "Cô vẽ tranh lúc nào cũng ký tên là hai viên bánh trôi, nó ngon đến thế sao? Ta tặng cô cả bát luôn này."

Nguyên Cầm Thủy rất cảm động, nói: "Cảm ơn cô."

Nàng cất túi thơm đi, chẳng biết diễn tả sự xúc động thế nào, cuối cùng kiên quyết nói:

"Lần tới ta nhất định sẽ sửa ra mẫu vẽ khiến cô hài lòng!"

Phương Lung mỉm cười với nàng, nói: "Sắp mưa rồi, Cầm Thủy, tối nay ngủ lại phòng ta nhé?"

Từ xa Nguyên Cầm Thủy thấy Phương Diệu đang đứng ở nhà chính, ánh mắt cứ lấp lửng nhìn trộm nàng, vừa bị nàng phát hiện, khuôn mặt màu lúa mạch của nam nhân bỗng đỏ ửng lên, nở nụ cười thật thà với nàng.

"..."

Nguyên Cầm Thủy khéo léo từ chối: "Ta nghĩ mình nên về thôi."

Phương Diệu ở đằng xa chắc cũng đoán được họ đang nói gì, liền cao giọng: "Nguyên cô nương, để ta tiễn cô! Đợi ta đi lấy ô."

Phương Lung bực bội quay đầu lại: "Ai mượn ca ca tiễn!"

Vẻ mặt Nguyên Cầm Thủy ngượng nghịu, vội vàng nói: "Lung Lung, ta đi trước đây."

Nàng sợ Phương Diệu đuổi theo, thậm chí chẳng đợi Phương Lung kịp trả lời đã xoay người bước ra khỏi cổng viện.

Lúc này trời đất tối sầm, là khoảnh khắc mát mẻ hiếm hoi của ngày hè.

Mây xám tầng tầng lớp lớp nơi chân trời, núi xa mờ mịt, vang lên từng hồi sấm rền, đang ủ một trận mưa lớn sắp sửa tuôn rơi để gột rửa bụi trần.