Chương 4.1

“Nguyên cô nương, cô thật sự không vẽ hoa lên giấy chứ?”

Trên đường đến thư phòng, Từ quản sự hỏi Nguyên Cầm Thủy như thế.

“Dĩ nhiên không có!”

Nguyên Cầm Thủy cảm thấy oan ức từ tận đáy lòng, phủ nhận xong lại nói: “Chẳng lẽ tờ giấy đó viết gì không hay?”

Từ quản sự làm sao biết cụ thể chuyện gì.

Vừa rồi thế tử không truy cứu, nhưng ông nhạy bén nhận ra mọi chuyện không đơn giản thế.

Theo hiểu biết của ông về Tạ Tầm, vị thế tử Tấn Vương thành danh từ trẻ này, bề ngoài đoan chính nho nhã, bên trong lại lạnh lùng, đầy mưu tính.

Nếu quả thật vì kiểm tra chúc thọ không cẩn thận mà xảy ra vấn đề, thế tử tuyệt không dễ dàng bỏ qua chuyện này.

Nhưng kỳ lạ là, sao thế tử không nói thẳng?

Hay chỉ là trùng hợp, thế tử chỉ thuận miệng hỏi, không có ý gì khác.

Từ quản sự thực sự nghĩ không thông.

Ông cười khổ lắc đầu, không giải thích gì.

Chẳng mấy chốc, hai người đến trước thư phòng.

Cửa phòng không đóng, Từ quản sự bước lên thông báo: “Điện hạ, Nguyên cô nương đến rồi.”

Nguyên Cầm Thủy không dám nhìn vào trong, nhân cơ hội chỉnh lại y phục phía sau.

Từ trong truyền ra giọng Sư Thanh: “Nguyên cô nương, mời vào.”

Nguyên Cầm Thủy hít sâu một hơi, cố khiến mình trông bình thường, mới xách váy bước vào.

Thư phòng chia hai phần trong ngoài. Ngoại thất là nơi Tạ Tầm tiếp khách, nội thất mới là nơi hắn làm việc, nó được ngăn cách bởi một cánh cửa gỗ mun đen kịt, không thông nhau.

Nguyên Cầm Thủy chưa từng vào trong.

Trong phòng ánh đèn sáng tỏ, lò hương Bác Sơn tỏa mùi tùng nhàn nhạt, hơi giống mùi trên người Tạ Tầm.

“Nguyên cô nương đợi chút, thế tử lát nữa sẽ đến.”

Nguyên Cầm Thủy đáp một tiếng.

Chừng nửa chén trà, nàng nghe từ nội thất vang lên tiếng bước chân quen thuộc.

Nguyên Cầm Thủy bất giác cứng người.

Tạ Tầm bước đến cách nàng không xa. Vì nàng hoàn toàn không dám ngẩng đầu, nên thứ đầu tiên nàng thấy là mũi giày hắn.

Đôi giày thêu chỉ vàng trên nền đen, trường bào xanh thẫm chạm đất.

Nguyên Cầm Thủy cung kính hành lễ với hắn.

“Ngồi.” Tạ Tầm nâng tay ra hiệu.

Nguyên Cầm Thủy lặng lẽ thở ra, quay người ngồi ở chỗ hơi xa hắn.

Đến lúc này, nàng mới ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh sáng lập lòe từ giá nến chiếu lên gương mặt của hắn. Tạ Tầm tựa lưng vào ghế, một tay tùy ý đặt trên bàn sơn mài. So với ban ngày, tư thế này của hắn có phần lười biếng, phóng khoáng.

Nguyên Cầm Thủy hỏi: “Điện hạ có gì phân phó?”

“Cô nương khách sáo rồi, chỉ mời cô trò chuyện thôi.”

Tạ Tầm liếc sang bên, Sư Thanh liền khom người bước tới, đưa một phong thư đóng dấu quan phòng của Đốc Sát Viện đến trước mặt Nguyên Cầm Thủy.

Theo lệ triều đình, quan viên ở kinh không được liên hệ quá mật thiết với phiên vương. Nguyên Thanh Dật tuổi trẻ khí thịnh, là tân quý trong triều, càng phải cẩn trọng.

Dù quan hệ giữa Nguyên Cầm Thủy và Nguyên Thanh Dật chẳng phải bí mật, nhưng để tránh bị tai mắt của triều đình bắt lỗi, mỗi lần gửi thư cho nàng, Nguyên Thanh Dật đều đóng dấu quan phòng, kiểm tra xong mới gửi đi.

Dù không có chút riêng tư, nhưng cũng có lợi, là thư đến nhanh hơn bình thường.

Mà mỗi lần đều gửi đến chỗ Tạ Tầm.

Vì thế hôm nay nàng mới được ngồi đây.

“Thư của Thanh Dật.”

Nguyên Cầm Thủy đưa tay nhận, rồi cầm phong thư nói: “Làm phiền điện hạ.”

Tạ Tầm không đáp, ánh mắt dừng trên người nàng.

Ánh nhìn ấy chẳng mang chút cảm xúc, chỉ bình thản nhìn sang, nhưng Nguyên Cầm Thủy đã chịu không nổi.

Nàng vội cúi đầu, làm bộ mở thư trước mặt Tạ Tầm để che giấu.

Tạ Tầm không vội, hắn bận cả ngày, đến giờ mới cảm thấy chút mệt mỏi. May mà người trước mặt chẳng cần hắn tốn tâm tư ứng phó. Cúi mắt, uống cạn ngụm trà cuối trong chén sứ trắng, Tạ Tầm lơ đãng nhìn Nguyên Cầm Thủy.

Da trắng, tư thế ngồi ngay ngắn, có lẽ do không quen nên cả người toát lên vẻ lúng túng, gương mặt rất ngoan.

Không chỉ gương mặt, ấn tượng tổng thể nàng mang lại cũng thế, nói năng nhỏ nhẹ, thật thà, quy củ.

Dĩ nhiên chẳng có gì khiến người ta nhớ mãi, hoàn toàn khác với huynh trưởng sắc sảo của nàng.

Nhưng hôm nay, trong ba cái tên kia, lại có nàng.

Nguyên Cầm Thủy.

Hai người còn lại đều là trẻ nhỏ vừa tròn mười hai.

Dù vậy, điều này chẳng nói lên gì. Hắn hiện nghiêng về khả năng có người lén đổi chữ chúc thọ.

Dù sao, trong ấn tượng của hắn, Nguyên Cầm Thủy luôn nội liễm nhút nhát, là người không chút sắc màu.

Ngón cái xoa nhẹ chén sứ, Tạ Tầm nói với nàng: “Hai tháng trước Thanh Dật được thăng làm Tả Thị lang Lại Bộ, chúc mừng.”

Nguyên Cầm Thủy nghĩ Nguyên Thanh Dật có lẽ là thiên tài, bằng không người thường sao thăng quan nhanh thế.

Từ một quan nhỏ Hình Bộ, đến Tả Thị lang phẩm chính tứ phẩm của Lại Bộ, con đường người thường cả đời chẳng đi hết, hắn chỉ mất chín năm.

Nguyên Cầm Thủy lại thêm một tầng nhận thức về sự tiến thủ của huynh trưởng, ánh mắt lướt qua bàn tay Tạ Tầm trên bàn, nói: “Huynh trưởng rất giỏi.”

Tạ Tầm ừ một tiếng, không phủ nhận lời nàng, ngón tay vô thức lướt trên thành chén, nói: “Nếu cô cần hồi thư, ta sẽ sai người sắp xếp.”

Nguyên Cầm Thủy hoàn toàn không muốn phiền Tạ Tầm, vội nói: “Không cần phiền, đa tạ điện hạ.”

Kỳ thực với Tạ Tầm, đây chẳng phiền chút nào. Triều đình có quy định, nhưng chẳng ai kiểm tra nghiêm ngặt. Muốn gửi thư đến tay Nguyên Thanh Dật, hắn có cả vạn cách không tốn sức.

Nhưng hắn không có ý giải thích, chỉ gật đầu, lại nói: “Nếu sinh hoạt trong phủ có gì không chu toàn, có thể tìm Sư Thanh, hoặc nói thẳng với ta cũng được.”

Tấn Vương phi qua đời đầu xuân năm trước, vương phủ không chủ mẫu, việc nội viện do quản gia lo liệu.

Nguyên Cầm Thủy là một tiểu chủ tử bình thường trong phủ, chẳng ai quá để tâm nàng, nhưng cũng chẳng ai làm khó. Ăn mặc dùng đồ càng khỏi nói, không thiếu nàng chút nào.

Vì thế, đây chỉ là câu khách sáo.