Giữa buổi trưa, mặt trời rực rỡ lên cao.
Ánh sáng gay gắt xuyên qua khung cửa sổ nhỏ ẩn dưới bóng dây leo, hắt lên cổ tay trắng ngần của Nguyên Cầm Thủy.
Nàng nhíu mày, khuôn mặt tinh xảo thoáng cau lại. Sau khi cầm bút viết vội vài chữ, nàng bực dọc ném bút sang một bên, uể oải gục xuống bàn.
Má nàng đặt lên chồng giấy chất đầy, một lúc lâu mới lẩm bẩm như tự nói với mình: “... Khó quá.”
Mười chữ chúc thọ ngắn ngủi đã bị nàng viết đi viết lại hàng chục lần. Lúc này, giấy vụn chất đầy trên bàn, nét chữ vốn tròn trịa, thanh tú giờ đây trong mắt nàng lại trở nên chẳng vừa ý chút nào.
Chỗ này nét bút quá thô, chỗ kia lại mất thế, lệch hình.
Tóm lại chẳng thể nào mang ra được.
Mảng ánh sáng vẫn dừng lại trên cổ tay nàng. Ngoài cửa sổ, cành lá đung đưa, ánh sáng cũng theo đó mà nhảy nhót.
Nguyên Cầm Thủy ngẩn ngơ nhìn mảng da bị nắng thiêu nóng, tâm trí nàng giờ đã bay xa, lòng không khỏi oán than. Nàng vốn chẳng phải người may mắn, dù có viết hay đến đâu thì đã làm sao? Dù gì Tạ Tầm cũng không chọn bài của nàng.
Vài ngày nữa là sinh thần của Lão Thái Phi.
Lão Thái Phi sức yếu, quanh năm ở chốn thâm cung, ít khi gặp người ngoài. Nguyên Cầm Thủy để tâm đến bài chúc thọ này, dĩ nhiên chẳng phải vì Lão Thái Phi, vì đã gần một năm nàng chưa từng gặp bà.
Lão Thái Phi tính tình lãnh đạm, ghét những nghi thức xa hoa, rườm rà. Lần này, bà đặc biệt dặn dò không cần tốn công chuẩn bị. Các tiểu bối trong vương phủ cũng chẳng cần đích thân đến chúc thọ hay tặng lễ.
Thọ yến chỉ là hình thức, mỗi người chỉ cần viết hai câu chúc thọ, nộp lên rồi để Tạ Tầm - thế tử Tấn Vương, chọn ngẫu nhiên một bài, rồi tự tay chép lại, gửi kèm lễ vật đã chuẩn bị sẵn, xem như tấm lòng chung của các tiểu bối.
Vì thế Nguyên Cầm Thủy đã dồn hết tâm sức.
Có lẽ với người khác, hai câu chúc thọ chẳng qua chỉ cần viết qua loa là xong. Dù sao trong hơn chục bài, chỉ chọn ngẫu nhiên một bài, lại chẳng ghi tên, cần gì phải hao tâm tổn trí?
Nhưng Nguyên Cầm Thủy thì khác.
Nàng thầm thích Tạ Tầm.
Trong lòng nàng còn mang chút tâm tư kín đáo khó nói. Nàng khát khao Tạ Tầm sẽ chọn bài của nàng, rồi ở trước mặt mọi người, dùng tay hắn chép lại câu chữ nàng viết.
Như vậy, giữa hai người sẽ có thêm một mối liên hệ vi diệu nào đó.
Nguyên Cầm Thủy nhút nhát, giỏi che giấu, việc này đối với nàng chẳng qua chỉ là tự lừa mình dối mình trong những chuyện nhỏ nhặt.
Tính ra, ngày mai chính là hạn cuối. Sau khi viết xong, nàng phải nộp câu chúc thọ cho quản sự, rồi đem tất cả niêm phong vào những ống tre giống nhau.
Đến lúc đó, Tạ Tầm sẽ công khai chọn ngẫu nhiên và chép lại.
Nói cách khác, ngày mai nàng sẽ được gặp hắn.
Nghĩ đến đây, Nguyên Cầm Thủy lại thấy hưng phấn.