Chương 6

Tiếng chiêng trống vang lên, vang dội khắp đất trời.

Dân chúng Nam Quỳnh vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui hân hoan khi Vị Ương Công chúa kết mối lương duyên Tần Tấn với Thành Vương Điện hạ của Bắc Ly, nhưng nào có ai hay, người ngồi trong kiệu hoa vốn không phải là Vị Ương Công chúa của Hoàng thất, mà là Tử La Quận chúa Tô Uyển Nguyệt của phủ Nam Vương.

Đầu tháng ba, trăm hoa đua nở, thành Trường An ngập tràn sắc xuân.

Cùng lúc đó, đoàn người hộ tống Vị Ương Công chúa vào Kinh đã tới thành Trường An. Dân chúng hiếu kỳ vây xem chật kín hai bên đường, cảnh tượng vô cùng đông đúc, náo nhiệt.

"Vi thần muốn diện kiến Thánh thượng, phiền Chu công công truyền một tiếng." Tạ Thừa mặc bộ cẩm bào màu trắng bạc, dáng người cao thẳng như tùng như bách, đứng ngoài điện Dưỡng Tâm, khách sáo nói với tâm phúc bên cạnh Thánh thượng.

"Lão nô đi bẩm báo với Thánh thượng ngay đây."

Một lát sau, Chu công công bước ra từ Ngự thư phòng, tươi cười mời Tạ Thừa vào trong.

Trong Ngự thư phòng chỉ có một mình Thánh thượng đang phê duyệt tấu chương, không khí vừa trang nghiêm lại có phần lạnh lẽo. Tạ Thừa cúi đầu bước vào, sau khi hành lễ khấu bái xong bèn thưa: "Bẩm Thánh thượng, vi thần đã không phụ sự ủy thác, Vị Ương Công chúa của Nam Quỳnh đã đến dịch quán bình an."

Đương kim Thánh thượng đã ngoài bốn mươi, tuy sắc mặt có phần nhợt nhạt nhưng khí chất lại vô cùng uy nghiêm. Ông ấy có đôi mắt sâu không thấy đáy tựa chim ưng, đặc biệt là khi nhìn thẳng vào người khác, khiến đối phương không khỏi kính sợ.

Mấy vị Hoàng tử dưới gối Thánh thượng đều giống hệt phụ hoàng mình, trong cuộc chiến tranh giành ngôi vị cũng chẳng ai chịu nhường ai, thề không đấu đến sứt đầu mẻ trán thì không bỏ cuộc.

Thánh thượng liếc nhìn Tạ Thừa, nói rằng lần này hắn ta đã vất vả rồi, phần thưởng trong cung cũng đã được đưa tới phủ Tạ Quốc công.

"Cho mời Thành Vương vào cung."

Tạ Thừa chắp tay vái Thánh thượng: "Vi thần xin phép cáo lui."

"Ngươi thấy vị Vị Ương Công chúa đến từ Nam Quỳnh này thế nào?" Sau khi ra khỏi dịch quán, Tạ Thừa đã vội vã vào cung phục mệnh Thánh thượng, đến cả y phục cũng chưa kịp thay, trông vô cùng phong trần mệt mỏi.

La Tề, bạn thân của hắn ta, cũng là bạn đọc của Thành Vương, đang đợi sẵn trong xe ngựa. Thấy hắn ta vừa lên xe, La Tề vứt cuốn truyện đang đọc sang một bên, cất giọng cà lơ cà phất hỏi.

Lần này Thành Vương Điện hạ kết duyên Tần Tấn với Vị Ương Công chúa của Nam Quỳnh, phần lớn là vì gia thế đứng sau nàng. Còn về việc Vị Ương Công chúa là người thế nào, bọn họ vẫn chưa được biết.

Tạ Thừa mệt mỏi xoa trán: "Thân phân Vị Ương Công chúa cao quý, không phải để cho hai chúng ta bàn tán."

La Tề cong môi, hắn ta thấy hình như Tạ Thừa đang bênh vực cho vị Vị Ương Công chúa đến từ Nam Quỳnh này thì phải.



"Đương kim Thánh thượng có tất cả mười mấy vị Hoàng tử, trong đó có bốn người đã vào triều chính, lần lượt là Thái tử điện hạ, Thành Vương Điện hạ, Thất Hoàng tử và Bát Hoàng tử."

"Thái tử điện hạ là trữ quân của bản triều, trước nay luôn lễ hiền hạ sĩ, tính tình hòa nhã nên rất được lòng dân chúng Bắc Ly. Thành Vương Điện hạ do Quý phi nương nương sinh ra, ba tuổi biết làm thơ, năm tuổi đã rành võ nghệ, mười tuổi làm ra bài “Giang Sơn Phú” khiến người đời ca tụng hắn có tài xuất tướng nhập tướng.”

“Năm Chiêu Ninh thứ mười lăm, vùng Hoài Nam của Bắc Ly xảy ra biến loạn, chính Thành Vương Điện hạ khi ấy chưa đến tuổi nhược quán đã dẹp yên. Hơn nữa, vì Quý phi nương nương được sủng ái nên Thánh thượng Bắc Ly cũng vô cùng sủng ái Thành Vương Điện hạ."

"Còn Thất Hoàng tử và Bát Hoàng tử, một người giỏi võ, một người giỏi văn, cũng được xem là những người nổi trội trong số các Hoàng tử, đặc biệt là Bát Hoàng tử có mẫu tộc là Trịnh thị ở Huỳnh Dương."

Trong dịch quán, Tương Vương đang phân tích tình hình Hoàng thất Bắc Ly cho Tô Uyển Nguyệt nghe. Nói xong không thấy nàng có phản ứng gì, Tương Vương bèn ngẩng lên nhìn, thấy nàng vẫn thờ ơ, không rõ đang suy nghĩ điều gì, trông hư ảo như một làn sương khói.