"Đương nhiên là không rồi." Tô Uyển Nguyệt mỉm cười lắc đầu: "Tần muội muội đã dùng bữa sáng chưa?"
"Vẫn chưa ạ."
Thế là Tần Tư Tư dùng bữa sáng ở Xuân Lan uyển, cùng Tô Uyển Nguyệt trò chuyện một hồi lâu. Đúng lúc nàng ta chuẩn bị cáo từ, thì nghe thấy tiếng nha hoàn bên ngoài hành lễ: "Nô tỳ bái kiến Điện hạ."
Tần Tư Tư mừng rỡ, lập tức không muốn rời đi nữa. Ngay sau đó, Tiêu Ngự mặc bộ cẩm bào màu mực thêu kim văn, dáng vẻ long chương phượng tư, bước vào. Tần Tư Tư khẽ khom gối: "Bái kiến biểu ca."
Tô Uyển Nguyệt có chút ngạc nhiên vì hắn đến vào lúc này, nàng khẽ phúc thân với hắn: "Điện hạ."
Tiêu Ngự nâng tay, tự mình đỡ Tô Uyển Nguyệt đứng dậy. Thấy cảnh này, Tần Tư Tư siết chặt khăn tay trong lòng, nét mặt có chút ủ rũ, trước đây Tiêu Ngự chưa từng đối xử dịu dàng như vậy với bất kỳ cô nương nào.
Không lâu sau, hạ nhân vào thông báo, nói rằng bữa trưa đã chuẩn bị xong, Điện hạ và Vương phi có thể dời bước.
Tần Tư Tư thấy biểu ca không có ý giữ nàng ta dùng bữa thì đành dẫn Đào Nhi rời đi.
Dùng bữa trưa xong, các hạ nhân tiến lên dâng trà, dâng lên hoa quả tươi ngon. Tô Uyển Nguyệt thích quýt, Cầm Nhi bóc một quả rồi đưa cho nàng. Tiêu Ngự vẫn chưa rời đi, Tô Uyển Nguyệt thầm nghĩ trong lòng, không biết hắn đến vào lúc này có ý gì.
Đúng lúc này, Tiêu Ngự rút ra một phong thư đưa cho nàng, giọng nói trầm thấp dễ nghe: "Ca ca của nàng đã rời Kinh vào sáng nay, trước khi đi, huynh ấy nói có một phong thư muốn giao cho nàng."
Tô Uyển Nguyệt khẽ nhíu mày. Những lời cần nói thì hôm đó đã nói rồi, sao giờ này biểu ca lại có thư giao cho nàng? Nhưng rất nhanh, Tô Uyển Nguyệt đã đoán được nội dung bức thư này là gì. Móng tay nhuộm son móng vô thức bấm chặt vào lòng bàn tay, tim nàng đập rất nhanh.
"Đa tạ Điện hạ." Tô Uyển Nguyệt giả vờ bình tĩnh nhận lấy bức thư. Tiêu Ngự nhìn nàng một cái, hờ hững nói: "Tình cảm huynh muội hai người thật sâu đậm."
Tô Uyển Nguyệt thầm suy nghĩ ý tứ trong lời nói của hắn. Khác với Hoàng đế Bắc Ly có nhiều con cái, Hoàng đế Nam Quỳnh chỉ có một phi tần duy nhất là Hoàng hậu Nam Quỳnh, nên Hoàng đế chỉ có hai nhi tử và một nữ nhi, lần lượt là Thái tử, Tương Vương và Vị Ương Công chúa.
Đây cũng là lý do vì sao Vị Ương Công chúa bỏ trốn hôn sự, Hoàng đế Nam Quỳnh phải chọn nữ tử trong tông thất để liên hôn, bởi vì Hoàng đế Nam Quỳnh chỉ có duy nhất một nữ nhi, còn các Công chúa khác đều là tỷ muội của Hoàng đế Nam Quỳnh.
Còn về tình huynh muội sâu đậm, Vị Ương Công chúa là nữ nhi út của Hoàng đế Nam Quỳnh và Hoàng hậu, vậy nên chắc chắn được hai ca ca hết mực yêu thương.
Có điều, người trước mắt rõ ràng là có ý trong lời nói. Tô Uyển Nguyệt khẽ cong khóe mắt, cười nói: "Thϊếp thân lớn lên với hai ca ca, hai ca ca đối xử với thϊếp thân rất tốt."
"Thì ra là vậy." Tiêu Ngự thu hồi ánh mắt, trầm giọng nói: "Chuyện ngày hôm qua nàng làm rất tốt."
"Phân ưu vì Điện hạ, là bổn phận thϊếp thân nên làm."
Tiêu Ngự xoay chiếc ngọc ban chỉ trong tay. Tuy hắn không có nhiều tình cảm với nữ tử trước mắt, nhưng sau một tháng sớm tối ở cùng nhau, hắn rốt cuộc vẫn dành cho nàng thêm vài phần thương xót.
Không lâu sau, thị vệ bên ngoài vọng vào: "Điện hạ, Chu Thái phó cầu kiến."
Tiêu Ngự vuốt vạt áo bị nhăn, rồi đứng dậy. Hắn vừa đi, lúc này sự chú ý của Tô Uyển Nguyệt dồn hết vào bức thư trong tay nàng. Lòng bàn tay trắng nõn của nàng thậm chí còn rịn một lớp mồ hôi. Nàng khẽ thở một hơi, rồi nói: "Các ngươi đều ra ngoài đi, Cầm Nhi ở lại."
"Vâng, nô tỳ xin cáo lui trước."
Tô Uyển Nguyệt mở bức thư ra, đập vào mắt là một tờ giấy trắng tinh. Cầm Nhi giật mình kinh hãi: "Ơ, sao trên tờ giấy này lại trống không thế ạ?"