Chương 232: Tương phản

Bầu không khí tân niên hài hòa đã đến, mà lễ đính hôn của Du Cẩn Lật cùng Giang Mặc Thịnh sẽ tổ chức ở ngày thứ ba sau tân niên.

Lần đầu tiên Du Cẩn Lật cảm nhận được náo nhiệt của tinh tế vào năm mới, thật sự giống như trạng thái toàn dân cuồng hoan, so với ăn tết ở trái đất còn náo nhiệt hơn.

Tới ngày tân niên, người trên đường phố ít hơn trước đó rất nhiều, bởi vì phần lớn cửa hàng đều đã đóng cửa về nhà chuẩn bị ăn tết, công ty xí nghiệp cũng nghỉ, mọi người đều ở nhà cùng người thân chuẩn bị cơm tất niên, người đi chơi đều là những người trẻ tuổi vô ưu hoặc là tình nhân.

Vì để có không khí ăn tết, để người thường cũng cảm nhận được niềm vui của bữa cơm tất niên, nguyên liệu tự nhiên bán ra sẽ giảm giá rất nhiều, phần lớn giá của nguyên liệu nấu ăn đều vô cùng thấp, cho dù là người thường vẫn có thể mua nổi.

Nhưng mỗi người nhiều nhất chỉ có thể mua một phần, này cũng là ngày mà nhân dân liên bang chờ đợi nhất.

Đương nhiên, loại tình huống này sẽ không xảy ra ở nhà họ Giang, bọn họ chưa từng thiếu nguyên liệu nấu ăn tự nhiên bao giờ, lại có đầu bếp Du Cẩn Lật, nhà họ Giang ăn tết thật sự rất hạnh phúc, ngay cả người làm cũng có thể dính theo phúc khí, nhấm nháp cơm tất niên do thiếu phu nhân tự làm.

Bắt đầu từ buổi sáng, nhà họ Giang trừ Kiều Mục Lam ra, mọi người đều bận rộn, giăng đèn kết hoa chuẩn bị cho tân niên.

Du Cẩn Lật cũng không có nhàn rỗi, cậu chờ ba đầu bếp xử lý nguyên liệu nấu ăn cần dùng, bởi vì lần này lượng cơm nấu rất lớn, cho nên nguyên liệu cần xử lý cũng rất nhiều.

Mà Giang Mặc Thịnh lại dọn vào phòng Du Cẩn Lật, mỗi buổi buổi tối đều vui sướиɠ, cảm giác đó ai thể nghiệm rồi mới biết.

Mỗi khi ôm người yêu, du͙© vọиɠ bị áp chế trong thân thể lại ngoi đầu tra tấn Giang Mặc Thịnh, nhưng hiện tại anh còn chưa thể hoàn toàn chiếm hữu Du Cẩn Lật, anh hy vọng có thể cho Tiểu Lật Tử một loại trải nghiệm hoàn mỹ, có thể danh chính ngôn thuận kết hợp với nhau.

Nhưng sau khi bày tỏ tâm ý với Du Cẩn Lật, cổ du͙© vọиɠ nguyên thủy này càng ngày càng khó áp chế, làm cho mỗi buổi tối Giang Mặc Thịnh đều phải dùng lực tự chủ rất lớn mới có thể miễn cưỡng khống chế được, đây thật sự là một loại tra tấn.

Nhưng cho dù có bị tra tấn thì anh vẫn không muốn chia phòng ngủ với Du Cẩn Lật, thật vất vả mới có thể ôm Tiểu Lật Tử ngủ, anh sao có thể buông tay?

Bởi vậy nên cho dù mỗi tối anh phải chịu khổ thì cũng không muốn chia phòng, mà việc này trực tiếp dẫn tới hậu quả mỗi buổi sáng Giang Mặc Thịnh đều ở trong phòng vệ sinh rất lâu, làm mỗi lần Du Cẩn Lật đều cho rằng đối phương bị táo bón, còn nghĩ cách hầm chút đồ ăn bổ dưỡng dễ tiêu hóa cho anh.

Nếu ý tưởng này bị Giang Mặc Thịnh biết thì không biết anh sẽ có biểu tình đẹp như thế nào, lúc đến đêm tân hôn, Du Cẩn Lật có khả năng sẽ vô cùng thê thảm.

Cũng may, tuy mỗi ngày Du Cẩn Lật đều hầm cho anh uống mấy thứ này, nhưng cũng chưa từng nói qua bất kì đề tài gì liên quan tới táo bón, Giang Mặc Thịnh cũng chỉ cho rằng đây là canh tình yêu do Tiểu Lật Tử đặc biệt hầm cho anh, mỗi lần đều hạnh phúc uống sạch, nhưng sau khi uống xong anh luôn muốn muốn vào nhà vệ sinh.

So với tần suất Tiểu Lật Tử tự làm canh tình yêu thì tần suất anh vào nhà vệ sinh lại cao hơn rất nhiều.

Hôm nay là đêm giao thừa, Giang Mặc Thịnh lại đi từ trong phòng vệ sinh ra, lúc tới phòng bếp vừa hay nhìn thấy Du Cẩn Lật cùng ba người đầu bếp nghiêm túc kiểm tra nguyên liệu nấu ăn cho bữa cơm tất niên đêm nay.

"Cá trắng, tôm, cà tím, hồng..." Du Cẩn Lật nói một cái, ba người đầu bếp sẽ tìm chính xác nguyên liệu nấu ăn ra, để cạnh nhau ở bên kia, nếu thiếu thì cũng chỉ có thể thay đổi thực đơn một chút, dù gì thì hiện tại đã không còn nơi nào có thể mua được nguyên liệu nấu ăn, trung tâm thương mại đều đóng cửa.

"Thiếu phu nhân, cơm tất niên chúng ta làm cái gì?" Trình Bội Kì nhìn nguyên liệu nấu ăn chất chồng trên mặt đất, tò mò hỏi.

Năm vừa rồi cơm tất niên đều do ba đầu bếp bọn bọ làm, mùi vị không khác gì với nhà hàng, chỉ là số lượng nhiều hơn, thức ăn phong phú một chút.

Nhưng năm nay chủ bếp đã biến thành thiếu phu nhân có trù nghệ lợi hại của bọn họ, mọi người đều tràn ngập chờ mong với bữa cơm tất niên.

Dù sao thì ngày thường Du Cẩn Lật làm chủ bếp đều nấu ra những món ăn làm người ta kinh diễm, hiện tại đã tới tân niên, không biết thiếu phu nhân còn sẽ mang đến cho bọn họ kinh hỉ như thế nào?

"Cơm tất niên năm nay làm cá khổng tước xòe đuôi, tôm hoa khai phú quý, nước thiêu nhưỡng cà tím, sủi cảo, ngũ vị hương cá đù vàng, tôm bóc vỏ, bánh trôi chưng đào tiên, bánh gạo đậu đỏ.." Du Cẩn Lật nói liên tiếp một loạt tên món ăn có ngụ ý tốt đẹp, ba người Trình Bội Kì nghe được, ánh mắt nhìn về phía Du Cẩn Lật càng thêm sùng bái.

Không hổ là thiếu phu nhân của bọn họ, thật lợi hại, thuận miệng đã nói ra một loạt tên món ăn làm người nghe xong đã nhịn không được thèm nhỏ dãi, này nếu làm ra thì thật sự không biết sẽ có mỹ vị thế nào.

Hơn nữa tên cùa mấy món ăn này vừa nghe đã biết có ngụ ý tốt đẹp, thì ra cơm tất niên còn có thể làm như vậy? Ba người Trình Bội Kì tỏ vẻ chính mình lại học thêm kiến thức.

Quả nhiên, đi theo thiếu phu nhân, lúc nào cũng có thể học thêm kiến thức.

Rõ ràng thiếu phu nhân trẻ tuổi hơn bọn họ nhiều như vậy, nhưng lại có thể làm ra rất nhiều món ăn vừa ngon lại hiếm lạ?

Rõ ràng đều là người, chênh lệch này cũng thật lớn.

Giang Mặc Thịnh đứng ở cửa phòng bếp, Du Cẩn Lật đưa lưng về phía anh, không có nhìn thấy anh đến, nhưng đối diện anh là ba người Trình Bội Kì lại thấy được, vừa mới chuẩn bị mở miệng gọi người thì đã nhìn thấy Giang Mặc Thịnh làm một cái thủ thế im lặng, mọi người lặp tức ngặm miệng lại.

Giang Mặc Thịnh không có đi vào quấy rầy Du Cẩn Lật thảo luận đề tài cơm tất niên, cứ lẳng lặng nhìn Du Cẩn Lật nghiêm túc làm cơm, nhìn cậu cẩn thận chọn lựa nguyên liệu nấu ăn, nhất cử nhất động của cậu đều tác động vào lòng anh, làm tầm mắt anh di chuyển theo cậu không ngừng, không có dời đi dù chỉ một giây.

Sau khi tìm đủ nguyên liệu nấu ăn, Du Cẩn Lật đưa phương pháp xử lý cho ba người Trình Bội Kì, cuối cùng cũng nhận ra Giang Mặc Thịnh đứng ở cửa, trên mặt lập tức nở một nụ cười xán lạn.

"A Thịnh, sao anh lại xuống đây?" Du Cẩn Lật vui vẻ chào hỏi.

"Ừm, đã tới đây lâu rồi, có mệt hay không?" Giang Mặc Thịnh đi qua, ôn nhu vuốt vuốt mái tóc mềm mại, sủng nịnh hỏi.

"Không mệt, đều là đầu bếp Trịnh bọn họ giúp em làm, em cũng chỉ động miệng." Du Cẩn Lật hưởng thụ vuốt ve của Giang Mặc Thịnh, thậm chí đầu nhỏ còn theo bản năng cọ cọ vào lòng bàn tay anh, bộ dạng này thật sự giống như mèo nhỏ.

Giang Mặc Thịnh tự động làm lơ câu không mệt của Du Cẩn Lật, tiếp tục nói: "Kế tiếp giao cho bọn họ là được, em nghỉ ngơi một chút đi, buổi tối còn phải dựa vào em, sẽ rất mệt."

Ba người Trình Bội Kì đều có ánh mắt, vội vàng nói: "Thiếu phu nhân, mấy nguyên liệu nấu ăn này chúng tôi đều biết xử lý, ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, chúng tôi bảo đảm đều sẽ xử lý tốt.

Du Cẩn Lật nghĩ ba người này cũng đã học tập thật lâu, tiến bộ rất lớn, xử lý chút nguyên liệu nấu ăn hẳn là không có vấn đề, cho nên cậu giao hết cho bọn họ, sau đó đi theo Giang Mặc Thịnh rời khỏi phòng bếp, tính toán đi vào trong sân phơi nắng, uống trà.

Sau khi Giang Chấn Đào được Thẩm lão chẩn bệnh độc tố đã nhẹ hơn rất nhiều thì dần dần dám ngồi trên xe lăn, được người nhà đẩy đến trong sân, cũng không sợ bị những thám tử đó nhìn thấy, dù gì thì thân thể của ông cũng đã ‘ chuyển biến tốt đẹp ’.

Hơn nữa hiện tại là lúc ăn tết, ngay cả thám tử cũng về nhà, chỉ có mấy người tới giám thị nhà họ Giang.

Lúc Giang Mặc Thịnh mang theo Du Cẩn Lật vào sân nhỏ, Giang Chấn Đào cùng Kiều Mục Lam đang phơi nắng nói chuyện phiếm, trước mặt là điểm tâm do Du Cẩn Lật làm.

Tuy Giang Chấn Đào ngồi trên xe lăn, nhưng cũng chỉ là để cho người ngoài xem, thân thể ông thật ra không có gì đáng ngại, vẻ mặt sủng ái đút Kiều Mục Lam ăn điểm tâm, mà vẻ mặt tươi cười hạnh phúc của Kiều Mục Lam vẫn không tan biến.

Cẩu lương rải thật nhiều, người làm đều nhịn không được đi đường vòng, thật sự muốn chừa bụng ăn cơm tất niên, không muốn nhanh như vậy đã bị cẩu lương làm no.

Giang Mặc Thịnh đột nhiên có loại cảm giác không nghĩ qua, thật sự cha mẹ nhìn quá mức ngọt ngào, quá dính, so với anh cùng Tiểu Lật Tử còn dính hơn.

Đương nhiên, cũng không phải Giang Mặc Thịnh không muốn dính dính với Tiểu Lật Tử, mà là bởi vì hai người còn chưa có đính hôn, còn không thể ấy ấy, một khi hơi dính một chút sẽ có khả năng cầm lòng không được.

Nếu chính mình không thể dính như thế, nhìn thấy người khác dính, trong lòng Giang Mặc Thịnh ... Đúng là có chút không cân bằng. Nhưng nghĩ đến hiện tại mẹ mang thai, thật ra tính huống của cha với mẹ không khác gì anh lắm, hơn nữa anh sắp đính hôn rồi, sau đó làcó thể suy xét " ăn cá", nhưng cha thì còn phải nhẫn thêm mấy tháng, tưởng tượng như vậy thật ra người thê thảm nhất không phải chính mình.

Tuy trong lòng Giang Mặc Thịnh suy nghĩ một đống lớn ý tưởng, nhưng bên ngoài lại không có biểu hiện ra, vẫn là gương mặt than như cũ.

"Tiểu Lật Tử, mau tới đây. "Kiều Mục Lam thấy Du Cẩn Lật thì vội vàng phất tay chào hỏi, bên miệng còn có điểm tâm do chồng đưa qua, bị bà đẩy đi không chút lưu tình.

"Mẹ, hôm nay mẹ cảm thấy thế nào? "Du Cẩn Lật quan tâm hỏi.

Bởi vì trước kia cậu chưa bao giờ ở cùng người mang thai phụ nên vô cùng cẩn thận, mỗi ngày đều sẽ hầm một ít canh thích hợp để dưỡng thai, cho nên lần này Kiều Mục Lam mang thai cũng không có gặp phải khó khăn gì.

"Rất rốt, bảo bảo rất ngoan, đều không có lăn lộn mẹ, đâu giống lúc trước mang thai A Thịnh, com đừng nhìn thấy nó hiện tại cả ngày đều là mặt than, lúc ở trong bụng mẹ rất ầm ĩ, lúc ấy… "Kiều Mục Lam lôi kéo Du Cẩn Lật cùng cậu nói chuyện lúc mang thai.

Lúc ấy mang thai A Thịnh, Kiều Mục Lam bị lăn lộn quá sức, mỗi ngày đều hoài nghi thứ trong bụng bà thật ra không phải một đứa bé, mà là một con khỉ, thậm chí bà còn lo lắng nếu sau khi ra đời đứa bé quá nghịch ngợm thì làm sao bây giờ? Bọn họ trông không được thì làm sao bây giờ?

Nhưng mà sự thật cho thấy, tất cả đều là bọn họ suy nghĩ nhiều.

Sau khi Giang Mặc Thịnh được sinh ra, đứa nhỏ này không khóc không nháo, thật sự giống như người lớn phiên bản bé con, đặc biệt là càng lớn liền càng giống, tất cả lo lắng trước đó của Kiều Mục Lam đều không có xảy ra, nhưng bà lại vẫn không vui, bởi vì cái này làm cho bà thật sự không có cảm giác thành tựu khi nuôi trẻ con.

Có đôi khi Kiều Mục Lam còn suy nghĩ có phải lúc bag mang thai đã lo lắng quá nhiều, cứ con trai tử quá mức nghịch ngợm, sau đó thường xuyên nói lo lắng này cho Giang Chấn Đào, kết quả đều bị con trai nghe được, cho nên mới trở nên an tĩnh, ngoan ngoãn như thế, một chút dáng vẻ của trẻ con cũng không có, trở thành một người hoàn toàn tương phản khi còn trong bụng bà.

Cho nên Kiều Mục Lam thật sự là có chút hổ thẹn với Giang Mặc Thịnh.

Nhưng cũng may có Tiểu Lật Tử tới, làm A Thịnh trở nên giống như một người bình thường hơn không ít, có máu có thịt có tình cảm, bà cùng Giang Chấn Đào rất biết ơn Du Cẩn Lật.

Mà đây cũng là lần đầu tiên Du Cẩn Lật nghe thấy chuyện Giang Mặc Thịnh khi còn nhỏ, hoặc là nói chuyện trước khi anh được sinh ra, cậu lập tức cảm thấy ngạc nhiên, bởi vì dù tưởng tượng thế nào cậu cũng không ngờ một A Thịnh thành thục ổn trọng như vậy, mà có thể nghịch lúc còn ở trong bụng mẹ?

Đánh quyền trong bụng mẹ? Đó là loại thể nghiệm gì? Thật sự rất muốn nhìn xem, Du Cẩn Lật yên lặng suy nghĩ ở trong lòng, chắc chắn là rất thú vị.

Giang Mặc Thịnh nghe cha mẹ cướp Tiểu Lật Tử kể chuyện của anh trước mặt cậu, anh thật muốn mang Tiểu Lật Tử rời đi luôn.

"Hiện tại đứa bé trong bụng mẹ rất ngoan, nói không chừng sau khi sinh ra cũng tương phản giống như con. "Giang Mặc Thịnh đột nhiên sâu kín nói một câu.

Kiều Mục Lam đang nói đến hưng phấn nghe vậy thì thân thể cứng đờ, cảm thấy lời này của con trai lớn giống như con dao gâm.