Chương 4

Do dự một lúc lâu, cuối cùng Tây Trì khẽ vỗ lên cánh tay em gái, ra hiệu cô thả lỏng, rồi đứng dậy bước về phía đội trưởng.

Mỗi đội trưởng của các tổ thám hiểm đều nắm giữ chức vụ quan trọng trong quân đội, các thành viên khác trong đội đều cung kính tuyệt đối với họ. Tây Trì bị bầu không khí đó ảnh hưởng, cũng không tránh khỏi nảy sinh chút sợ hãi.

Cậu chỉ biết phó đội Tần Phong gọi anh là “đội trưởng Triệu” hoặc đơn giản là “lão Triệu”, còn tên đầy đủ thì chưa từng nghe.

Khi đến gần, ánh mắt đội trưởng đội trưởng Triệu nhìn về phía cậu, khiến da đầu Tây Trì căng lên theo phản xạ. Cậu lắp bắp chào hỏi, sau đó cố gắng giải thích ý định của mình.

Nói đến khi miệng khô lưỡi đắng, cậu mới thấy đối phương có phản ứng.

Anh ta cúi đầu nhìn đồng hồ: “Trước khi trời tối, đội sẽ đến được điểm mục tiêu. Ngày mai cậu có thể rời đi. Nhưng…”

Tây Trì vừa mới thở phào thì câu nói đột ngột ngắt quãng khiến tim cậu lại nhảy dựng.

“Cậu chắc cậu có thể một mình đưa em gái quay về khu Bảo Hộ không?”

Tây Trì lạnh sống lưng.

“Ý anh là, tôi bắt buộc phải đợi đội hoàn thành nhiệm vụ rồi mới được cùng quay về?”

“Đó là lựa chọn của cậu.”

Tây Trì hiểu rồi.

Đội không có nghĩa vụ phải đưa anh em cậu quay về giữa chừng khi nhiệm vụ còn dang dở. Nếu cậu muốn về sớm, chỉ có thể tự mình đưa em gái rời khỏi đây.

Hiển nhiên, với năng lực hiện tại của cậu, điều đó là không thể.

Tây Trì bắt đầu thấy hối hận vì quyết định ban đầu của mình.

Biết vậy…

Nhưng giờ có hối hận cũng đã muộn.

Cậu cúi đầu, cau mày quay về, kể lại toàn bộ tình hình cho em gái. Hai người thảo luận một lúc rồi cùng đưa ra quyết định: cứ tiếp tục theo đội hoàn thành nhiệm vụ, sau đó cùng trở về. Dù sao, lựa chọn này vẫn là an toàn nhất.

Hơn nữa, dọc đường Tây Cần cũng có thể gϊếŧ thêm vài con tang thi, tích góp thêm chút điểm, sau này quay về Khu Bảo Hộ cũng có thể sống khá hơn.

Khi quyết định đã rõ ràng, nỗi lo dường như cũng vơi đi phần nào.

Sau khi nghỉ ngơi nửa tiếng, Tôn Kim cũng quay lại đội.

Chỉ là lần này, ống quần hắn dính đầy máu và nội tạng, cả người nồng nặc mùi tanh, lưỡi dao găm trong tay vẫn còn đang nhỏ máu đen. Tuy vậy, nhìn qua thì có vẻ hắn không bị thương.

“Hướng đông có tổng cộng năm con tang thi.” Hắn báo lại.

Nếu như khu vực xung quanh không có con người, lại tương đối yên tĩnh, tang thi thường sẽ chỉ lang thang vô định, đói quá thì mới săn thú hoang làm thức ăn. Nhưng nếu chúng hành động có mục tiêu rõ ràng, đi về một hướng nhất định, thì khả năng cao là do có âm thanh thu hút, hoặc… một đợt thi triều đang đến.