Tây Trì và em gái Tây Cần từ nhỏ đã sống bên trong Khu Bảo Hộ. Ngày ấy, thành phố đó còn được gọi là Lan Thành. Nhưng hiện tại, ký ức của Tây Trì về cái tên ấy đã mờ nhạt dần, vì cậu còn chưa kịp trưởng thành đã phải bắt đầu làm quen với trật tự mới.
Tháng trước, vừa tròn mười tám tuổi, Tây Trì lập tức đăng kí gia nhập vào quân đội. Nói thế nào thì cũng coi như có được bát cơm, cuộc sống ổn định, lương lậu đầy đủ, trong quân đội ngoài tỷ lệ tử vong cao thì gần như không có gì đáng chê trách.
Tuy vậy, theo quy định của Khu Bảo Hộ, tất cả công dân từ 16 tuổi trở lên, bất kể nam nữ, mỗi tháng bắt buộc phải tiêu diệt 10 tang thi để duy trì tư cách cư trú. Ngoài ra, toàn bộ Khu Bảo Hộ thực thi hệ thống tính điểm, mỗi tang thi tương đương một điểm tích lũy. Điểm ấy sẽ dùng để đổi nhu yếu phẩm, từ dung dịch dinh dưỡng cho tới chi trả tiền thuê nhà hàng tháng.
Tây Trì chỉ có một người thân duy nhất là cô em gái nhỏ Tây Cần, vừa mới tròn 16 tuổi. Cô bé ngây thơ, non nớt, hoàn toàn chưa chuẩn bị tinh thần cho thế giới khốc liệt bên ngoài. Trước tương lai mờ mịt, cô bé gần như lúc nào cũng sống trong lo sợ.
Thế nên, Tây Trì đã quyết định dẫn cô theo đội làm nhiệm vụ lần này. Dù sao đội do chỉ huy quân đội dẫn đầu, kinh nghiệm dày dạn, cậu tin chắc sẽ được đảm bảo an toàn.
Ba ngày trôi qua, cậu cũng đã thành công giúp Tây Cần đã gϊếŧ đủ 10 tang thi, kiếm đủ điểm tích lũy cho tháng này.
Nhưng khi hành trình tiếp diễn, hoàn cảnh dã ngoại ngày càng phức tạp, lòng Tây Trì cũng bắt đầu bất an.
Tây Trì tính đợi đến lúc đội nghỉ giữa chặng sẽ tìm cơ hội nói chuyện với đội trưởng, xem có thể đưa Tây Cần quay lại khu Bảo Hộ trước rồi tiếp tục nhiệm vụ hay không.
Lúc này, nhóm sáu người tiếp tục lặng lẽ di chuyển.
Dẫn đầu đoàn là một người phụ nữ cao ngang ngửa Tây Trì, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, toàn thân bọc trong bộ đồ tác chiến màu xám, trang bị đầy đủ, cả người căng như dây cung, mắt quét liên tục xung quanh.
Ngay sau lưng cô là phó đội trưởng Tần Phong.
Bộ đồ tác chiến giống hệt nhưng mặc lên người anh lại trở nên chật chội đến mức nổi rõ từng bó cơ bắp. Cao gần mét chín, thân hình to lớn vạm vỡ như trâu mộng, tay áo xắn đến khuỷu, làn da nâu sậm bóng loáng vì phơi nắng lâu ngày, gần như hòa lẫn với màu áo. Gương mặt to, chân mày rậm, mắt tròn, đầu húi cua, ánh nhìn lúc nào cũng sắc như dao. Mỗi lần Tần Phong quay đầu kiểm tra phía sau, Tây Trì đều thót tim, tim đập mạnh, tay chân luống cuống, lập tức tự rà soát xem mình có làm gì sai không.