Anh có vóc người cao lớn, vai ngang và rộng, l*иg ngực nở nang, đường cong đến phần eo-bụng thì đột ngột siết lại, tạo thành một hình tam giác ngược hoàn hảo.
Lớn lên trong quân ngũ quanh năm, dáng người anh thẳng tắp hơn người thường, tựa như cây tùng, cây bách.
Nhan Tâm ép mình ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh.
Anh có làn da ngăm, đôi mắt đen láy, sâu không lường được.
Trông chừng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, trẻ trung lại đẹp trai.
Nhan Tâm cảm thấy, chồng cô Khương Tự Kiệu đã được xem là một người đàn ông đẹp trai nổi bật, vậy mà người này còn đẹp trai hơn Khương Tự Kiệu vài phần.
Một vẻ đẹp rắn rỏi, giống như rượu mạnh.
Anh đến gần, Nhan Tâm lùi lại, lưng chạm vào lan can, không nơi nào để trốn.
“Lại đây.” Tên quan quân trẻ tuổi ngồi xuống chiếc ghế sô pha nhỏ trong phòng, hơi hất cằm, ra hiệu cho Nhan Tâm.
Nhan Tâm khẽ cắn môi.
Cô vẫn còn nhớ kết cục của những "gián điệp" trong nhà giam.
Nếu không thể tự chứng minh sự trong sạch thì cô cũng sẽ chết.
Cô bước vào phòng.
Ánh sáng trong phòng khá tối, tiết giữa xuân se lạnh, một luồng khí lạnh len lỏi từ trong tay áo cô.
Người đàn ông đánh giá cô: “Lục tiểu thư Nhan gia...”
“Vâng.” Cô ngẩng đầu, dường như sợ có hiểu lầm, lại giải thích thêm: "Mấy ngày trước tôi đã gả đi rồi, hiện đã là Tứ thiếu phu nhân của Khương gia kinh doanh tàu thuyền.”
Ánh mắt người đàn ông lạnh đi, trĩu nặng trên người cô.
“Y thuật của tôi rất giỏi, là do ông nội tôi đích thân dạy. Nếu anh là người Nghi Thành, hẳn sẽ biết ông nội tôi là thần y Nhan Ôn Lương.” Nhan Tâm lại nói.
Người đàn ông cuối cùng cũng lên tiếng: “Người có y thuật giỏi của Nhan gia là Thất tiểu thư Nhan Uyển Uyển mà. Cô ta mới là thiếu thần y.”
Ánh mắt Nhan Tâm tối sầm lại.
Đã có một thời, cô nhẫn nhục chịu đựng, chỉ muốn đổi lấy một chỗ đứng.
Em gái thứ bảy và mẹ kế cướp công của cô, cô cũng nhịn.
Cô luôn cho rằng, khoan dung và nhân từ mới là phẩm chất của một người thầy thuốc.
Cô theo nghề y, khắc ghi “Đại Y Tinh Thành”, phát tâm nhân từ, cứu khổ cho chúng sinh trong thế gian.
Nhưng cô đã sai.
Ngoài việc là một thầy thuốc, cô còn là Lục tiểu thư Nhan gia, là Tứ thiếu phu nhân của Khương gia.
Những thân phận thế tục này khiến cô không thể lùi bước dù chỉ phân nửa. Chỉ cần có chút nhân từ thì người khác sẽ được đằng chân lân đằng đầu. Cô đã khổ sở cả nửa đời người.
Đến lúc chết, cô mới thông suốt được đạo lý này.
“Cô ta không phải, cô ta ngay cả “Kim Quỹ Yếu Lược” cũng không thuộc làu. Tôi mới là thiếu thần y của Nhan gia, tôi có thể chứng minh y thuật của mình.” Nhan Tâm lại ngẩng đầu lên với ánh mắt kiên định.
Người đàn ông ngả người vào ghế sô pha, khẽ nhướng mày.
Đôi chân dài, ẩn dưới lớp quần quân đội rộng, có thể thấy được những múi cơ săn chắc.
Anh dang rộng hai chân một cách tùy tiện.
“Y thuật của cô đúng là không tồi, đầu của tôi đã đỡ hơn nhiều rồi.” Anh nói.
Nhan Tâm hơi thả lỏng.
“Đau đầu lại xoa bụng dưới, lý lẽ này tôi mới nghe lần đầu. Cô giải thích cặn kẽ xem.” Anh lại nói.
Nhan Tâm: “Bụng là gốc của sự sống, nên trăm bệnh đều lấy đó làm nguồn gốc. Anh đau đầu đã lâu là chứng đau hư chứng, do âm dương không điều hòa. Xoa bụng và rốn chỉ chữa được triệu chứng nhưng không chữa được gốc nên dùng Tiểu Kiến Trung Thang.”