Tên quan quân bước vào có vẻ mặt mất kiên nhẫn, đôi chân thẳng tắp, thon dài hơn người thường, trông gần như sắc bén.
Phó quan của anh mở cửa phòng giam của nam tù nhân đối diện trước.
“Thiếu soái, tôi bị oan, tôi không phải gián điệp.”
Tên tù nhân nam cầu xin tha mạng.
Một tiếng súng vang lên, tiếng vọng mãi không tan trong phòng giam.
Nhan Tâm từ từ ngẩng khuôn mặt đang cúi gằm lên, con ngươi hơi mở lớn.
Ngón tay của Nhan Tâm bấm sâu vào da thịt mà không biết đau.
“Ai nói trước?” Giọng quan quân kia vừa lạnh vừa trầm: "Hôm nay tôi đau đầu lắm, không chịu được ồn ào, cũng không muốn nghe bất kỳ lời vô nghĩa nào. Ai nói trước thì người đó được sống.”
Tổng cộng có bốn tù nhân nam, một người đã chết, ba người còn lại đang run lẩy bẩy.
Không một ai dám lên tiếng.
Quan quân kia chỉ vào một người: “Cậu nói đi.”
“Thiếu soái, tôi, tôi là chủ tiệm vàng ở phố đối diện, anh có thể đi hỏi thăm, hàng xóm láng giềng đều biết tôi, tôi không phải gián điệp, tôi không phải...”
Lời còn chưa dứt, lại một tiếng súng nữa vang lên.
Người phụ nữ bên cạnh Nhan Tâm sợ đến mức co rúm vào góc tường, toàn thân run rẩy.
Nhan Tâm cũng bất giác lùi về phía sau.
Sống lại là một trò đùa ư?
Cái chết của cô phải đến sớm hơn tận mười tám năm sao?
Nỗi ấm ức, đau khổ cả đời của cô, sẽ không vì sống lại mà được giải tỏa ư?
“Xem ra các người đều không muốn nói. Không sao, các người cứ bình tĩnh mấy ngày đi.” Quan quân kia bước ra khỏi phòng giam nam.
Anh ra lệnh cho phó quan mở cửa phòng giam nữ.
Người phụ nữ bốn mươi tuổi chỉ ước có thể biến thành con chuột, chui xuống lỗ đất mà trốn thoát, cắn chặt răng không dám khóc thành tiếng.
Nhan Tâm không còn nơi nào để trốn.
Tên quan quân kia từ trên cao nhìn xuống Nhan Tâm đang ngồi dưới đất, hơi cúi người, nắm lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng mặt lên.
“Cô nói trước đi, đồng bọn của cô tụ tập ở đâu?” Quan quân kia nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng hỏi.
Trả lời “tôi không phải gián điệp” chính là chết.
Tên quan quân này không quan tâm đến việc gϊếŧ người bừa bãi, anh cần dùng thủ đoạn cực đoan để răn đe.
Trong sáu người bị bắt, chắc chắn có một hai người là gián điệp.
Anh muốn cho gián điệp hiểu rằng một khi đã vào đây, ngoài việc khai thật và chết ra thì không còn lối thoát nào khác.
Còn người vô tội chính là vật bồi táng, là con gà trong màn gϊếŧ gà dọa khỉ.
Nhan Tâm lại chính là người vô tội như vậy.
Tim cô thắt lại, nhưng ánh mắt lại rất trấn tĩnh: “Đại nhân, anh đã đau đầu hơn hai tháng rồi, tôi có thể chữa được. Nếu tôi có thể giúp anh giảm bớt cơn đau đầu trong giây lát, liệu anh có thể cho phép tôi từ từ nói rõ không?”
Vẻ mặt quan quân kia khựng lại.
Nhan Tâm cẩn thận giơ tay phải lên.
Bàn tay cô thon dài và mềm mại, tựa như búp măng non, móng tay cắt ngắn, trắng bóng, có ánh ngọc trai nhàn nhạt.
Một bàn tay cực kỳ đẹp.
Một bàn tay mềm mại như không xương.
Tên quan quân hơi do dự.
Tay của Nhan Tâm đưa về phía trên rốn của anh, nhẹ nhàng ấn xuống.
Có lẽ quan quân kia cảm thấy cô vô hại, hoặc có lẽ anh rất tự tin vào bản thân nên không ngăn cản, mặc cho bàn tay của Nhan Tâm chạm vào vùng bụng dưới mềm mại nhất của mình.