Hai năm sau, cô ta sẽ trở thành thiếu phu nhân của phủ Đốc quân.
Nhan Tâm khẽ siết chặt ngón tay.
"Liệu có thể phá hỏng cuộc hôn nhân này của cô ta không?"
Như vậy, Nhan Tâm có thể báo thù cho hai đứa con chưa kịp chào đời, đồng thời giảm bớt được tám phần phiền phức.
Cô linh cảm được rằng, kiếp này Nhan Uyển Uyển vẫn sẽ không ngừng hãm hại cô, khiến cô vĩnh viễn không có ngày yên ổn.
"Nhưng làm sao để phá hoại đây? Mình còn chưa từng gặp Cảnh Nguyên Chiêu."
Thật kỳ lạ, Nhan Uyển Uyển không ngừng khoe khoang trang sức lộng lẫy, quần áo đắt tiền, người hầu kẻ hạ, phô trương sự giàu sang trước mặt Nhan Tâm.
Nhưng lại tuyệt đối không cho cô gặp mặt Cảnh Nguyên Chiêu.
Không phải là không có cơ hội, mà là rất nhiều lần, Nhan Uyển Uyển cố tình ngăn cản Nhan Tâm gặp mặt em rể tương lai.
"... Chuyện này có gì đó sai sai, thứ mà Nhan Uyển Uyển nên khoe khoang nhất, chẳng phải là người chồng của cô ta sao?"
Lẽ nào Cảnh Nguyên Chiêu xấu xí đến vậy?
Vì không quen biết Cảnh Nguyên Chiêu, càng không hiểu rõ cuộc hôn nhân của anh và Nhan Uyển Uyển, nên muốn phá hoại cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Nhan Tâm thở dài trong lòng.
Con đường trùng sinh này, quả nhiên mỗi bước đi đều chông gai.
Cô cụp hàng mi xuống, giấu đi sự độc ác nơi đáy mắt, không để lộ ra nửa phần.
Trong nhà đang tất bật chuẩn bị, Nhan Tâm ngồi một lát bên cạnh bà nội rồi rời khỏi Nhan gia, không thèm chào hỏi cha và mẹ kế.
Ngồi xe kéo về nhà, cô chợt thấy một cửa hàng bánh ngọt, đang bán mẻ bánh bột năng mới ra lò.
Nhan Tâm rất thích món bánh này, sau này ông chủ cửa hàng qua đời vì bệnh, cửa hàng đóng cửa, cô cũng không còn cơ hội thưởng thức nữa.
Cô bảo người lái xe dừng lại.
Cô bước chân vào cửa hàng, cảm nhận được bầu không khí có chút quái dị.
Khi hỏi mua bánh bột năng, cậu nhân viên bán hàng có vẻ hơi run rẩy.
Nhan Tâm không khỏi khó hiểu.
Vừa nhận bánh, trả tiền xong, cô còn chưa kịp bước chân ra khỏi cửa đã bị người ta tóm gọn, ném thẳng vào nhà giam.
Cô vô tình đυ.ng phải cuộc truy bắt gián điệp của chính quyền quân sự.
Ám hiệu của bọn họ lại chính là món bánh bột năng kia.
"Kiếp trước mình chưa từng gặp phải chuyện này."
Nhan Tâm bị giam chung với một người phụ nữ trạc tứ tuần.
Người phụ nữ kia không ngừng run rẩy, còn Nhan Tâm chỉ cúi đầu, thất thần nhìn mu bàn chân mình.
Quỹ đạo vận mệnh đang lặng lẽ chuyển hướng.
Có lẽ, chuyện xui xẻo chưa hẳn đã dẫn đến kết cục tồi tệ.
Sau hơn nửa ngày bị giam giữ, cuối cùng cũng có người đến.
Một vị quân quan trẻ tuổi, khoác trên mình bộ quân phục màu xám tro, đôi giày quân đội lấm lem bùn đất, vẻ mặt lạnh lùng như băng.