Khi cô và Nhan Uyển Uyển còn ở nhà mẹ đẻ, không có nhiều ân oán.
Chỉ là Nhan Uyển Uyển đơn phương căm ghét cô.
Cha của Nhan Tâm là Nhị lão gia của Nhan gia.
Sau khi mẹ sinh hai người anh trai, lại mang thai Nhan Tâm.
Sắp đến ngày sinh, mẹ mới nghe tin cha nuôi một cô vợ nhỏ bên ngoài.
Cô vợ nhỏ đó cũng sắp sinh.
Trong cơn tức giận, tối đó mẹ cô đã ra máu, lại bị xuất huyết nhiều khi sinh.
Mọi người đều nói bà chết do khó sinh.
Vài ngày sau, cô vợ nhỏ cũng sinh một bé gái, đặt tên là Uyển Uyển.
Nhan Uyển Uyển chỉ nhỏ hơn Nhan Tâm năm ngày.
Mẹ qua đời, ông bà nội đón Nhan Tâm về chăm sóc, đối xử với cô thân thiết hơn các cháu trai cháu gái khác.
Một năm sau, cha đón hai mẹ con Nhan Uyển Uyển về phủ, chính thức cưới cô vợ nhỏ đó làm vợ.
Ông bà nội rất không hài lòng, nhưng lại không quản được con trai.
Đặc biệt là ông nội của Nhan Tâm, không chỉ hận con trai, mà còn giận lây sang hai mẹ con Nhan Uyển Uyển, không cho họ sắc mặt tốt.
Hai mẹ con Nhan Uyển Uyển không dám tranh cãi với lão thái gia, chỉ dám trút giận lên người Nhan Tâm, bọn họ rất ghét cô, nhìn cô đủ điều không vừa mắt.
Khi Nhan Tâm còn ở nhà mẹ đẻ, mẹ kế và em gái không dám làm gì.
Mãi đến sau này khi Nhan Uyển Uyển gả cho Cảnh Nguyên Chiêu, Nhan Tâm mới biết những năm qua cô ta đã tích tụ bao nhiêu thù hận, cùng lúc bùng phát.
Cô ta không muốn Nhan Tâm chết, cô ta muốn Nhan Tâm sống không bằng chết.
Chỉ tiếc là ở nhà chồng cô ta cũng sống tàm tạm, Nhan Tâm lại thân thiết với em chồng Thịnh Nhu Trinh nên cô ta không có cách nào triệt để chà đạp Nhan Tâm.
Nghe nói Nhan Uyển Uyển đã đến, Nhan Tâm nhìn ra cửa.
Nhan Uyển Uyển được Cảnh Nguyên Chiêu dẫn vào.
Đối mặt với Nhan Tâm, cô ta gần như mất kiểm soát, giọng nói chói tai và không đúng mực: "Sao chị ta lại ở đây?"
Cảnh Nguyên Chiêu liếc nhìn Nhan Uyển Uyển.
Phu nhân Đốc quân cũng nhìn qua. Ánh mắt bà ấy lạnh lùng mang theo sự cảnh cáo, khiến người ta lạnh thấu xương.
Nhan Uyển Uyển co rúm lại, nép vào bên cạnh Cảnh Nguyên Chiêu.
Phu nhân Đốc quân thấy dáng vẻ quê mùa của cô ta, càng nhíu chặt mày.
"Uyển Uyển, em đi xem cậu của tôi đi." Cảnh Nguyên Chiêu nói với cô ta.
Vẻ mặt anh nghiêm nghị, mắt đầy tơ máu, không có chút tình cảm nam nữ nào.
Thời gian này anh bận rộn đến điên cuồng, cậu lại sống chết chưa rõ, anh không còn tâm trạng nào khác.
Dù nhìn thấy Nhan Tâm hay Nhan Uyển Uyển đều không nảy sinh chút tình cảm dịu dàng nào.
Nhan Uyển Uyển lại hơi run rẩy.
Nhan Tâm thản nhiên nhìn cô ta, không nói không động.
Nửa năm trước Nhan Uyển Uyển hình như đã đến Quảng Thành. Nghe nói Quảng Thành nắng nhiều, cô ta cũng không biết làm sao lại phơi mình trở nên đen nhẻm như vậy.
Mấy ngày nay về nhà, cô ta đã dưỡng trắng lại được vài phần, nhưng vẫn đen hơn người thường rất nhiều.
Cũng không xấu