Lão phu nhân chắc chắn sẽ không đưa cô đến chùa.
Nhan Tâm ngồi một mình trong phòng, trong lòng có một thắc mắc.
Cô không hiểu lắm câu nói đó của mẹ chồng.
"Một người đàn bà không trong sạch" là ý gì?
Cô đường đường là một thiếu nữ trong trắng, tiểu thư con vợ cả của nhà y học cổ truyền Nhan gia, bị ép gả cho một người con vợ lẽ như Khương Tự Kiệu là cô chịu thiệt thòi rồi.
Tại sao ngược lại là Khương Tự Kiệu chịu thiệt thòi, còn nói cô không trong sạch?
Cô không trong sạch ở chỗ nào?
Chẳng lẽ là Cảnh Nguyên Chiêu...
Không thể nào, với tính cách của mẹ chồng cô, nếu biết chuyện của cô và Cảnh Nguyên Chiêu, chắc chắn sẽ vui vẻ đưa cô đi đổi lấy phú quý.
Rốt cuộc là có gì không đúng?
Bây giờ, Lê Tuyết và các bà vυ" đều đã chết, chuyện Hoan Nhi bị trúng độc nên xử lý thế nào?
Nhan Tâm còn tưởng rằng lần này có thể cho Chương Thanh Nhã một bài học, cũng có thể đuổi việc hầu gái Lê Tuyết.
Nhưng không ngờ Đại phu nhân còn tàn nhẫn hơn, trực tiếp lấy mạng Lê Tuyết.
Hoan Nhi ủ rũ, uống thuốc ba ngày mới dần hồi phục.
Rốt cuộc cũng đã tổn thương nguyên khí, không còn hoạt bát như trước.
Lão phu nhân ngoài mặt không nói gì, nhưng trong lòng hận vô cùng.
Vài ngày sau, người làm bên chỗ lão phu nhân nói: "Có món canh vịt măng tươi, mời Tứ thiếu phu nhân qua dùng bữa."
Nhan Tâm đến ăn tối cùng lão phu nhân.
Cô ăn được vài miếng, nước mắt lã chã rơi vào bát.
Lão phu nhân không kiên nhẫn: "Sao lại khóc? Canh vịt mặn quá à?"
"Không ạ, cháu nghĩ rằng những ngày tháng tốt đẹp thế này, không biết khi nào sẽ kết thúc." Nhan Tâm nức nở: "Cha mẹ chồng muốn cháu chết."
Lão phu nhân: "Không ai muốn cháu chết cả."
"Phạm lỗi bị đưa đến chùa, đó chỉ là cái cớ. Bà đã trải qua mọi chuyện, hiểu rõ đạo lý này nhất.
Nếu cha mẹ chồng đã có ý muốn gϊếŧ cháu, vậy cháu xin bà ủng hộ cháu, cháu muốn ly hôn.” Nhan Tâm nói.
Cô đang dùng phép khích tướng.
Có kẻ hạ độc mèo của lão phu nhân, miệng thì một mực vu oan cho Nhan Tâm.
Sau khi chuyện bại lộ, ba người làm đều bị thiêu chết, không có đối chứng, còn muốn đưa Nhan Tâm đến chùa, đây là vả mặt lão phu nhân.
Lão phu nhân đã lớn tuổi nên không muốn đấu với con dâu nữa, Nhan Tâm phải khơi dậy ý chí chiến đấu của bà.
Muốn Nhan Tâm chết, không dễ dàng như vậy.
Lão phu nhân đặt đũa xuống: "Nói gì mà ly hôn? Không sợ mất mặt à."
"Mất mặt còn hơn mất mạng." Nhan Tâm khóc thút thít.
Lão phu nhân: "Cháu đã hai lần cứu Hoan Nhi, bà già này biết điều. Bà còn sống thì họ sẽ không dám động đến con."
Nhan Tâm vội lau nước mắt, rất biết điều: "Cảm ơn bà."
Lão phu nhân nhìn bộ dạng đầy tâm cơ của cô, ngược lại lại thấy thích.
Bà ghét nhất là người ngu ngốc.
"... Sống trong gia đình lớn, chỗ dựa không phải là chồng thì là con trai. Thằng tư không đáng tin, cháu phải sớm sinh một đứa con trai." Lão phu nhân tốt bụng khuyên bảo.