Trong tim anh ta chỉ có hình bóng Chương Thanh Nhã, cô em họ thanh thuần. Sau này, đến cả những người tình anh ta tìm đến cũng mang vài phần nét giống cô ta.
"Tôi biết rồi." Nhan Tâm hờ hững đáp.
Cô khép cuốn sách lại.
...
Hôm sau, Nhan Tâm về nhà mẹ đẻ.
Thấy cô lẻ loi trở về, bà nội ngạc nhiên hỏi: "Bị Khương gia ức hϊếp à?"
"Không có, con về thăm bà thôi ạ." Nhan Tâm nép vào lòng bà: "Con nhớ bà lắm."
Bà nội nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô: "Châu Châu Nhi à, lấy chồng rồi mà vẫn còn nhõng nhẽo."
Rồi bà lại nói: "Nếu Khương gia dám đối xử tệ với con, cứ nói với bà, bà sẽ đến tận cửa nói lý lẽ với họ. Dù có phải liều cái mạng già này, bà cũng phải đòi lại công bằng cho con."
Nhan Tâm mỉm cười: "Con vẫn ổn mà bà nội, chỉ là con nhớ bà nên về thăm thôi."
Ngày cô chào đời, mẹ cô gặp khó khăn khi sinh nở, ông bà nội đã đón cô về nuôi nấng, yêu thương như trân bảo.
Ông nội đã mất năm ngoái.
Nhan gia là thế gia y dược nổi tiếng ở Nghi Thành, sở hữu năm hiệu thuốc lớn. Ông nội đã để lại di chúc, giao hiệu thuốc ở phố Vạn An cho Nhan Tâm làm của hồi môn.
Chỉ tiếc, hiệu thuốc mới gặp chút sự cố, Khương Tự Kiệu sợ liên lụy, ép cô phải bán đi. Lúc đó cô còn trẻ người non dạ, sợ phiền phức nên đã nghe theo.
Cô hối hận cả một đời.
Cô đã phụ lòng tốt của ông nội.
Kiếp trước, bà nội cũng qua đời vào cuối năm nay, Nhan Tâm chỉ muốn ở bên bà nhiều hơn.
"Bà nội, trước kia con có dì Trình và nha hoàn Bán Hạ, giờ họ đâu rồi ạ?" Nhan Tâm hỏi.
Bà nội đáp: "Vẫn đang làm việc ở nhà."
"Con muốn mang họ đi." Nhan Tâm nói: "Con sẽ thu xếp ổn thỏa, dì Trình và Bán Hạ vẫn do con thuê."
Bà nội lại âu yếm xoa đầu cô: "Đúng là con nên có vài người đáng tin cậy bên cạnh giúp đỡ."
Nhan Tâm tựa đầu vào vai bà: "Bà nội, bà phải sống thật khỏe mạnh nhé. Có lẽ chỉ khoảng một năm rưỡi nữa thôi, con sẽ về bầu bạn với bà."
Bà nội không phản bác, chỉ cười hiền: "Con nít con nôi. Chắc chắn là con bị ức hϊếp rồi, nếu con không muốn nói, bà cũng không ép."
Nước mắt Nhan Tâm trào ra.
Mấy ngày nay, nhà mẹ đẻ của cô bận rộn hơn cả Tết. Cổng lớn được sơn lại màu đỏ tươi, tường rào được quét vôi trắng tinh, hoa cỏ trong sân cũng được cắt tỉa gọn gàng.
Nhan Tâm lau vội nước mắt, hỏi bà nội: "Nhà mình đang có chuyện gì vui vậy ạ?"