Chương 27

Khương Tự Kiệu kết hôn, Chương Thanh Nhã không vui nên đã cãi nhau với cô của mình.

Sau này cô của cô ta nói với cô ta: “Chuyện này là có nguyên do. Cô không phải muốn Nhan Tâm bước vào cửa mà là muốn mạng của nó.”

Đại phu nhân tỉ mỉ kể “nguyên do” cho cô ta nghe.

Chương Thanh Nhã nghe xong, trong lòng cũng thoải mái hơn một chút.

Cô ta cũng bắt Khương Tự Kiệu phải bày tỏ thái độ, nhất định không được ngủ với Nhan Tâm, nếu không sẽ không thèm để ý đến anh ta nữa.

Khương Tự Kiệu đã làm được.

Nếu Nhan Tâm ngoan ngoãn nghe lời thì Chương Thanh Nhã sẽ không động đến cô, làm hỏng kế hoạch của cô mình.

Nhưng Nhan Tâm tự cho mình là thông minh, chạy đi ôm mèo để tranh sủng, còn để mèo cào Chương Thanh Nhã.

Chương Thanh Nhã là biểu tiểu thư, nhưng cô ta không phải là một kẻ ăn nhờ ở đậu đáng thương.

Cha và các anh trai của nhà mẹ đẻ cô ta đều làm việc trong chính phủ phương Bắc, địa vị cao quyền trọng, được người đời kính trọng, hàng năm đều cho Khương gia rất nhiều tiền, thỉnh thoảng còn giúp Khương gia kết giao quan hệ.

Ở Khương gia, cô ta là khách quý, là biểu tiểu thư còn tôn quý hơn tất cả các thiếu gia thiếu phu nhân của Khương gia.

Bị mèo cào, mất hết mặt mũi, thể diện của Chương Thanh Nhã bị tổn hại lớn, cô ta sẽ không tha cho Nhan Tâm.

Cô của cô ta bắt Khương Tự Kiệu cưới Nhan Tâm là để gϊếŧ chết Nhan Tâm.

Một Nhan Tâm bị lão phu nhân ghi hận, sẽ sống không quá ba tháng, có thể khiến kế hoạch của cô cô ta tiến triển nhanh hơn.

Chương Thanh Nhã tự cho rằng mình đã làm một việc tốt.

Không ngờ, vừa không thấy mèo, cũng không thấy Nhan Tâm đâu.

“Chuyện này không đúng.” Chương Thanh Nhã siết chặt ngón tay.

Lão phu nhân lại đang nổi giận: “Hoan Nhi của tôi đâu? Các người từng người một nói rành rọt như vậy, vậy Hoan Nhi đâu rồi.”

Lại chỉ vào Lê Tuyết: “Con tiện tỳ này làm gì ở đây?”

Lê Tuyết bị một phu xe say rượu ôm, áo bị xé toạc.

Lúc này hai người bị bắt giữ, Lê Tuyết cứ khóc mãi: “Là Tứ thiếu phu nhân, cô ấy bỏ tôi ở đây, tôi không biết cô ấy đi đâu rồi.”

Lão phu nhân: “Lại là nó, lại là nó!”

Có người vội vã đi tới.

Mọi người cứ ngỡ là Nhan Tâm, không ngờ lại là chị Châu.

Chị Châu là tâm phúc của lão phu nhân, mười mấy tuổi đã hầu hạ bên cạnh lão phu nhân, bây giờ lại nuôi Hoan Nhi.

“Lão phu nhân, đêm hôm khuya khoắt thế này, người đừng giận nữa.” Chị Châu đỡ tay bà: “Hoan Nhi chạy lung tung, Tứ thiếu phu nhân đã đưa nó về rồi, người mau về xem đi ạ.”

Lão phu nhân bình tĩnh lại vài phần: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Trước tiên hãy nhốt Lê Tuyết, bà vυ" thấy mèo chết và bà vυ" báo tin lại, sáng mai sẽ xét xử.” Chị Châu nói.

“Chị Châu, rốt cuộc là có chuyện gì?” Đại lão gia cũng hỏi.

Đại phu nhân đầu óc mơ hồ.

Chương Thanh Nhã đi đến bên cạnh Đại phu nhân, khẽ kéo tay bà ta: “Cô.”