Một gian nhà phụ nhỏ bên cạnh được làm thành phòng tắm kiểu Tây, có một bồn tắm lớn.
Nhan Tâm thay quần áo xong, ra xem mấy súc lụa, rồi dặn người hầu gái: “Lấy ra hai súc, tôi muốn may sườn xám, còn lại thì cất đi.”
Hầu gái liếc nhìn cô, vẻ không tình nguyện.
Nhan Tâm không để tâm nữa, lấy sách y của mình ra, ngồi trên sofa đọc.
Cô đọc được một lúc thì lại mất tập trung.
Kiếp trước, khi mới cưới, cô bị Khương gia lạnh nhạt, liền chạy về nhà mẹ đẻ.
Em gái thứ bảy sắp đính hôn, cha trách cô xui xẻo, ngày vui lại chạy về nhà gây chuyện, cô bèn đến trước mặt bà nội khóc lóc một trận.
Sức khỏe bà nội vốn không tốt lắm, nghe cô than khóc, lo lắng cho cô mà không biết làm thế nào. Tối hôm đó bà bị sốt nhẹ, rồi sức khỏe cứ thế ngày một sa sút.
Nhan Tâm bẽ bàng trở về từ nhà mẹ đẻ, cũng tại cổng lớn gặp lão phu nhân và những người Khương gia.
Lão phu nhân cũng châm chọc cô mấy câu như hôm nay.
Chỉ là khi đó cô mặt mỏng, đứng lúng túng tại chỗ, không đáp lại được lời nào.
Cô em họ đưa Hoan Nhi cho cô bế, cô không biết nên đã nhận lấy, rồi bị Hoan Nhi cào rách tay.
Nửa tháng tiếp theo, tâm trạng của lão phu nhân rất tệ, không khí trong nhà vô cùng ngột ngạt, Hoan Nhi ủ rũ, không chịu ra ngoài, khiến lão phu nhân bực bội.
Nhan Tâm đến hỏi thăm bà thì thấy được tình hình của Hoan Nhi, bèn giúp nó nhổ cái gai trong lòng bàn chân ra.
Em họ Chương Thanh Nhã vừa hay cũng ở đó bèn nhận hết công lao của cô, chạy đến nịnh nọt trước mặt lão phu nhân.
Nhan Tâm đứng bên cạnh, Chương Thanh Nhã không hề áy náy: “Đây này, cháu vừa phát hiện có gai trong lòng bàn chân Hoan Nhi nên nhờ chị tư giúp lấy ra, phải không chị tư?”
Nhan Tâm lúc đó hơi sững người.
Ông nội cô là thần y Nhan Ôn Lương, cả đời chính nghĩa và hào phóng.
Nhan Tâm được ông nội dạy dỗ, nội tâm quang minh lỗi lạc.
Ông nội còn dạy cô người làm y phải có lòng nhân từ. Đã cứu con mèo thì không cần phải tranh công.
Vì vậy, cô không trả lời.
Cô không thừa nhận lời Chương Thanh Nhã, nhưng cũng không làm cô ta mất mặt trước mọi người.
Cô luôn cho rằng con người đều cần thể diện, sau này Chương Thanh Nhã hẳn sẽ biết xấu hổ.
Nhưng cô đã lầm, những kẻ không biết xấu hổ thường sẽ được đằng chân lân đằng đầu.
Mấy ngày sau, lão phu nhân mắng Nhan Tâm trước mặt mọi người, nói cô: “Câm như hến, ngu ngốc vô dụng.”
Nếu không phải mấy lần sau đó lão phu nhân ngầm giúp đỡ cô thì Nhan Tâm thật sự đã nghĩ bà rất ghét mình.
Cô đã dùng hơn mười năm mới hiểu được lão phu nhân là người yêu ghét rõ ràng, khẩu xà tâm phật.
Cái tính không tranh giành của Nhan Tâm quả thực đã khiến lão phu nhân tức chết.
Cách lão phu nhân thể hiện sự thương xót của mình chính là mắng cho Nhan Tâm một trận, muốn mắng để cô tỉnh ra.