Chương 15

Anh chỉ cần tùy ý ban phát một chút thiện ý, những người phụ nữ đó sẽ liều mạng lao vào anh.

Anh việc gì phải xem một người phụ nữ dựng bia trinh tiết trước mặt mình chứ?

"Về đi." Cảnh Nguyên Chiêu nói.

Anh ra ngoài trước.

Anh còn chưa ăn được, món điểm tâm nhỏ đã biến thành cục đá cứng, ít nhiều cũng khiến người ta khó chịu.

Phó quan của anh đưa Nhan Tâm về nhà.

"Đến công quán Nhan gia." Nhan Tâm nói.

Phó quan trắng trẻo, cười vui vẻ: "Được. Tôi biết đường."

Phó quan này tên là Đường Bạch, anh ấy là con trai của vυ" nuôi Cảnh Nguyên Chiêu, vẫn luôn ở bên cạnh Cảnh Nguyên Chiêu.

Cảnh Nguyên Chiêu trở thành Đốc quân, phó quan Đường Bạch chính là Tổng tham mưu của Chính phủ quân sự, một người dưới vạn người trên.

Nhan Tâm quen biết vợ anh ấy, thường xuyên ra vào phủ của anh ấy.

Bà Đường đối xử với Nhan Tâm rất tốt, là người bạn duy nhất của Nhan Tâm.

Lúc đó Nhan Tâm còn nghĩ, nếu tiệm thuốc của mình thật sự không giữ được, cô sẽ đi cầu xin bà Đường. Tiếc là còn chưa kịp làm, cô đã bị chính con trai mình làm cho tức chết.

Nhan Tâm nhìn anh thêm hai lần.

Phó quan mỉm cười: "Nhan tiểu thư là người ở đâu?"

"Là người Nghi Thành." Nhan Tâm nói, rồi sửa lại lời anh ấy: "Phó quan, tôi là Tứ thiếu phu nhân của Khương gia."

Phó quan không phản bác, lại hỏi cô: "Tứ thiếu phu nhân, cô từng sống ở Quảng Thành chưa?"

Nhan Tâm hơi sững người.

Nhan Uyển Uyển và Cảnh Nguyên Chiêu kết duyên ở Quảng Thành, tại sao lại hỏi cô đã từng đến Quảng Thành chưa?

Cô chưa từng đến đó.

Ông nội được đưa về quê gốc ở Quảng Thành để an táng, Nhan Tâm vẫn luôn rất muốn đến mộ ông thắp một nén nhang.

Nhưng mấy tháng trước cô bị bệnh một trận, bệnh khá nặng. Trong lúc bệnh, rất nhiều ký ức đều mơ hồ, nên đã không đi được.

"Chưa." Nhan Tâm trả lời thật.

Phó quan quay sang nhìn cô, có chút thất vọng.

Cô chắc không phải là "A Vân" mà thiếu soái tìm kiếm.

Chính thiếu soái cũng nói không giống, vì da Nhan Tâm trắng như tuyết, còn "A Vân" mà thiếu soái nhìn thấy lúc thị lực mơ hồ thì da lại ngăm đen.

"Tứ thiếu phu nhân, tại sao cô lại rất thích dùng ô dược?" Phó quan lại hỏi.

Nhan Tâm nghĩ đến lúc ở trong tù, lần đầu gặp mặt Cảnh Nguyên Chiêu đã hôn cô, vì trong hơi thở của cô có mùi hương thanh khiết của ô dược.

"Ô dược có rất nhiều công dụng tốt." Nhan Tâm nói: "Tôi không đặc biệt thích, chỉ là hôm đó tình cờ dùng bột thuốc để đánh răng."

Phó quan không hỏi gì thêm.

Nhan Tâm xuống xe ở cửa hông phía đông nam của công quán Nhan gia, chạy lon ton đến gõ cửa.

Người đàn bà gác cổng là người của bà nội, thấy vậy hơi ngạc nhiên.

"Má Tôn, tôi..."

Người đàn bà kéo cô vào, ra hiệu cho cô im lặng: "Mau vào đi."

Nhan Tâm cúi đầu, nhanh chân bước vào cửa hông.

Đi qua một khoảng sân nhỏ, cô đến sân chính của bà nội.

Bà nội đang quỳ trước bàn thờ Phật.

Thấy cô trở về, bà nội thở phào nhẹ nhõm, nỗi lo lắng đậm đặc trong mắt dần tan ra: "Con bé này!"

"Bà ơi, con... con gặp chút chuyện."

"Về là tốt rồi." Bà nội nắm chặt tay cô: "Khương gia đến tìm con, bà nói con chịu ấm ức, nên ở lại nhà mẹ đẻ cùng bà niệm Phật."