Chương 13

Hầu gái từ chối: “Điện thoại ở công quán này là đường dây riêng, không gọi ra ngoài được.”

Nhan Tâm: “Thiếu soái uống thuốc, đã đỡ hơn chưa?”

“Thiếu soái đi ra ngoài rồi. Anh ấy bình thường khá bận rộn.” Hầu gái đáp.

Ba ngày tiếp theo, Nhan Tâm vẫn ở đó.

Cảnh Nguyên Chiêu mỗi ngày đều về, nhưng không lên lầu.

Nhan Tâm không biết tình hình bên ngoài ra sao, lòng nóng như lửa đốt. Đến ngày thứ tư, Cảnh Nguyên Chiêu lên lầu.

Nhan Tâm đứng dậy, lùi vào góc.

Sắc mặt Cảnh Nguyên Chiêu không tệ.

Thang thuốc Tiểu Kiến Trung đúng bệnh đúng thuốc, cơn đau đầu không dứt suốt hai tháng của anh vậy mà chỉ uống thuốc hai ngày đã gần như khỏi hẳn.

Anh uống thuốc liên tục bốn ngày, xác định cơn đau đầu đã khỏi hoàn toàn, lúc này mới lên lầu.

"Tôi tin lời cô rồi, cô mới là tiểu thần y của Nhan gia." Cảnh Nguyên Chiêu nói, đôi mắt đen thẳm sâu hun hút.

Nhan Tâm rất muốn nhân cơ hội này nói "Nhan Uyển Uyển không có y thuật, chỉ tôi mới có" để châm ngòi ly gián một phen.

Tuy nhiên, cô lại không chắc chắn, cô hoàn toàn không biết tình cảm Cảnh Nguyên Chiêu dành cho Nhan Uyển Uyển rốt cuộc là như thế nào.

Cô sợ mình sẽ làm hỏng chuyện.

Cô im lặng một lúc, chỉ nói: "Tôi không phải gián điệp."

"Cô không phải, đã tra hỏi ra rồi." Cảnh Nguyên Chiêu mỉm cười.

"Vậy tôi có thể về nhà không?" Nhan Tâm cố gắng kìm nén sự sốt ruột của mình.

Đôi mắt đen thẳm của Cảnh Nguyên Chiêu siết lại, có chút không vui.

Muốn rời khỏi anh đến vậy sao?

"Đúng vậy, cô phải hỏi chồng cô, mẹ chồng cô thì mới có thể đến ở cùng tôi." Anh dường như mới nhớ ra: "Phiền phức thật, bây giờ là chính phủ dân chủ rồi, không phải đã đề xướng tự do hôn nhân sao?"

Nhan Tâm siết chặt tay.

"Nếu họ không đồng ý thì sao?"

"Thì đương nhiên là khiến nhà họ tan cửa nát nhà. Đến lúc đó, chính cô sẽ phải quỳ xuống cầu xin tôi ngủ với cô." Anh cười cười.

Trong con ngươi như có ánh sáng u ám, lạnh lẽo.

Chân Nhan Tâm hơi mềm nhũn.

Suy cho cùng cô không thật sự mới mười bảy tuổi, cô biết rõ sự đời hiểm ác.

Quân phiệt nắm quyền, ban sự sống đoạt sinh mạng, chẳng phải đều tùy thuộc vào ý muốn của anh sao?

Nhan Tâm chỉ không hiểu, số phận rốt cuộc đã trêu đùa cô kiểu gì.

Tại sao sau khi sống lại, cô lại từ một khổ nạn này rơi vào một hiểm cảnh khác?

"Tôi đã chữa khỏi cho anh." Cơ thể Nhan Tâm khẽ run rẩy: "Anh không thể vô lương tâm như vậy."

Cảnh Nguyên Chiêu cảm thấy rất thú vị.

Anh tiến lên ôm lấy cô.

Cô không giãy ra được, liền quay mặt đi.

Hơi thở nóng rực mang theo mùi thuốc lá của người đàn ông phả vào bên má cô, nóng đến mức cô không có chỗ trốn.

Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng mυ"ŧ lấy dái tai của cô.

Dái tai của Nhan Tâm nhạy cảm nhất, cả người cô run lên, cố gắng hết sức để né tránh.

Anh đã lường trước được điều đó, một tay đỡ lấy gáy cô, ép cô quay mặt lại, ghé sát vào môi anh.

Hôn lên người cô, hương thơm thanh khiết thoang thoảng của ô dược, đây là hơi thở của cô, khiến anh nghiện.

Cảnh Nguyên Chiêu giống như đang thong dong đi dạo bên đường, bỗng nhiên nhìn thấy một viên minh châu vô giá.