Chương 10

Còn những lời khác, cô không đáp lại, giả vờ như không nghe thấy.

Người đàn ông ngậm điếu xì gà trong miệng, hơi nhấc mí mắt: “Không biết tôi là ai?”

Nhan Tâm lắc đầu.

“Tôi tên Cảnh Nguyên Chiêu.” Người đàn ông nói.

Nhan Tâm sững sờ nhìn anh.

Cảnh Nguyên Chiêu, vị hôn phu của Nhan Uyển Uyển, là đại thiếu soái Cảnh gia của phủ Đốc quân.

Chính phủ quân sự của Cảnh Phong, đại đô đốc của bốn tỉnh Hoa Đông, đặt tại Nghi Thành.

Vì vậy, Nghi Thành không hề chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Là nơi có cảng khai thương, Nghi Thành luôn là một thành phố sầm uất và ổn định. Ngay cả khi nội chiến quân phiệt diễn ra liên tục, Nghi Thành vẫn rực rỡ ánh đèn, xa hoa phù hoa.

Cảnh gia giữ chặt vùng đất này như một lãnh địa bất khả xâm phạm.

Mười năm sau, Cảnh Phong được thăng làm Tổng tư lệnh Lục quân, con trai cả của ông ấy, Cảnh Nguyên Chiêu, tiếp nhận vị trí cũ, trở thành đại đô đốc của bốn tỉnh Hoa Đông.

Nghi Thành vẫn bình yên như trước.

Sau này, Cảnh Nguyên Chiêu nắm quyền lực ở miền Nam, Đại Tổng thống lúc đó chỉ còn là con rối dưới tay anh.

Anh từng tuyên bố sẽ thống nhất Giang Nam, Giang Bắc, hợp nhất Hoa Hạ.

Vì tham vọng đó, Cảnh Nguyên Chiêu rất ít khi ở nhà, hầu hết thời gian đều ở trong quân đội.

Anh cưới Nhan Uyển Uyển, cho cô ta một cuộc sống giàu sang đến tận trời xanh, nhưng vì bận rộn nên hai người rất ít khi ở bên nhau. Họ không có con.

Những tin đồn về Cảnh Nguyên Chiêu, Nhan Tâm đã nghe không ít.

Anh tàn bạo, thích gϊếŧ chóc lại còn háo sắc.

Lúc rảnh rỗi, anh không ngại bước vào phòng khuê của những ca kỹ hay nhảy cùng các tiểu thư mong được làm vợ bé của anh.

Nhưng anh không bao giờ cưới vợ bé.

Dường như anh rất tôn trọng Nhan Uyển Uyển, giữ cho cô ta địa vị duy nhất và độc nhất.

Hôn nhân của Nhan Tâm là một mớ hỗn độn, nên cô không thể hiểu nổi mối quan hệ giữa Nhan Uyển Uyển và Cảnh Nguyên Chiêu là thế nào.

Chỉ biết mẹ của Cảnh Nguyên Chiêu rất khó tính và không ưa gì Nhan Uyển Uyển.

Mỗi lần bị mẹ chồng trách mắng, Nhan Uyển Uyển lại tìm Nhan Tâm để trút giận.

Mãi sau này, Nhan Tâm kết thân với một phu nhân quyền quý.

Phu nhân này là con gái nuôi của mẹ Cảnh Nguyên Chiêu, cũng là em gái nuôi của anh, đã gả cho Đường Bạch, Tổng tham mưu của chính phủ quân sự.

Người phụ nữ này luôn áp chế được Nhan Uyển Uyển, khiến cô ta bớt làm khó Nhan Tâm hơn.

"Thiếu soái." L*иg ngực Nhan Tâm khẽ run lên.

Không ngờ cô lại trực tiếp đối diện với Cảnh Nguyên Chiêu!

Trong nhà lao, đám tù nhân gọi anh là "Thiếu soái". Nhan Tâm không phải không hiểu, chỉ là cô cố tình phớt lờ.

Cảnh gia có năm người con trai.

Cô chỉ mong người này không phải là Cảnh Nguyên Chiêu.

Nếu là Cảnh Nguyên Chiêu, người tàn bạo và ngang ngược như vậy, cô sẽ không dám động chạm đến cuộc hôn nhân của Nhan Uyển Uyển.

Cô không muốn bị Cảnh Nguyên Chiêu gϊếŧ chết.

Vốn dĩ với địa vị của Nhan gia, không đời nào có khả năng kết thân với phủ Đốc Quân.

Nhan Uyển Uyển từng đi một chuyến đến Quảng Thành, sau đó trở về với làn da rám nắng rồi bất ngờ được Cảnh Nguyên Chiêu cầu hôn.

Chắc chắn giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó.