Gió lạnh rít gào ngoài khung cửa sổ, mùa đông đã thực sự đến. Cây cối trơ trụi, không còn lấy một chiếc lá, chim chóc cũng thưa thớt, gần như chẳng thấy bóng dáng đâu.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh vào sân sau nhà họ Lục. Không gian xung quanh im lìm đến lạ thường, ngoài tiếng gió thoảng qua, chẳng còn âm thanh nào khác.
Lục Hành không thích bị người ngoài quấy rầy nên cho tu sửa toàn bộ xung quanh thành bãi cỏ rộng. Chỉ tiếc, giờ là mùa đông nên khi Ôn Miểu tới nơi, thứ cô nhìn thấy chỉ là tuyết trắng phủ kín mặt đất.
Tiếng “cạch” khẽ vang lên, cửa xe bị đẩy ra. Lục Hành bước xuống đầu tiên.
Luồng gió lạnh len vào từ phía cửa mở, Ôn Miểu khẽ rụt vai lại. Cô vẫn đang mặc đồ bệnh viện, gần như không có tác dụng giữ ấm.
Thấy Lục Hành đã đi vào sân, Ôn Miểu do dự một lúc rồi cuối cùng vẫn chầm chậm mở cửa xe.
Vừa hé ra một khe nhỏ, gió lạnh lập tức tạt thẳng vào mặt, rét buốt thấu xương. Không kịp nghĩ ngợi gì thêm, cô vội vàng đóng sập cửa xe lại, một tiếng “phịch” vang lên.
Thân hình nhỏ bé co rúm lại như con mèo con.
Lạnh quá... Lạnh đến mức không chịu nổi.
Một lúc sau, người đàn ông phía trước hình như mới chợt nhớ ra đằng sau vẫn còn người. Khi quay lại, Lục Hành bắt gặp cô gái nhỏ đang ngồi co ro sau tấm kính cửa sổ, đôi mắt hạnh ươn ướt ngân ngấn nước, nhìn về phía anh trông vô cùng đáng thương.
Gương mặt hoang mang, vừa ngơ ngác vừa lúng túng.
Người trợ lý Đặng Minh cũng nhận ra điều gì đó bất thường. Anh quay đầu lại thì thấy Ôn Miểu vẫn đang ngồi nguyên trên xe, chân trái nhấc nhẹ.
Vừa định bước tới đỡ cô xuống đã thấy Lục Hành đi trước một bước. Anh gõ mấy cái lên cửa kính xe.
Kính xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra gương mặt nhỏ trắng nõn, mềm mại của Ôn Miểu. Cô vịn lấy khung cửa, đôi môi đỏ mím chặt như muốn nói gì đó mà chưa kịp cất lời.
Dù cửa kính chỉ hạ xuống một chút, thân thể mảnh mai của cô vẫn không ngừng run rẩy.
Cuối cùng, cô không nhịn được khẽ xoay người, hắt hơi một cái thật nhỏ.
Thấy vậy, gương mặt Lục Hành khẽ động, ánh mắt dần dần rơi xuống, cuối cùng dừng lại ở bờ vai gầy guộc của Ôn Miểu.
Chiếc áo bệnh viện rộng thùng thình gần như nuốt trọn thân hình nhỏ bé của cô. Cổ áo hơi mở, mơ hồ lộ ra xương quai xanh tinh tế.
“Lạnh à?” Anh nhíu mày hỏi, thấy cô gái nhỏ gật đầu, liền hơi trầm ngâm, sau đó dứt khoát mở hẳn cửa xe.
Thân hình cao lớn của anh chắn ngay lối vào, gần như chặn đứng mọi luồng gió lạnh thổi tới.
Ôn Miểu giật mình, theo bản năng lùi lại phía sau. Nhưng chưa kịp di chuyển được bao xa, cổ tay đã bị ai đó nắm lấy. Lục Hành chỉ hơi dùng sức kéo nhẹ, cô lập tức bị anh ôm trọn vào lòng, như một chú bạch tuộc nhỏ dính chặt lấy anh.
Chiếc áo khoác dày sụ nhanh chóng phủ lên người cô, chỉ để lộ ra mái đầu xù bông mềm mại.
Hai người gần nhau đến mức, qua lớp áo sơ mi mỏng, Ôn Miểu có thể nghe rõ nhịp tim trầm ổn mà mạnh mẽ của anh.
Gương mặt cô lập tức đỏ bừng, vành tai cũng nhuộm một lớp hồng nhạt.
Cánh tay cứng rắn của anh đặt ngay bên hông cô, khiến cô không dám nhúc nhích, nửa người cứng đờ.
Lục Hành cúi đầu, vừa vặn thấy gương mặt nhỏ nhắn đang đỏ lên trong lòng mình, như muốn chôn cả người vào ngực anh cho đỡ lạnh.
Chiếc tai nhỏ khẽ run lên, giống như chủ nhân của nó – nhút nhát, e dè.
Cô gái nhỏ này mềm mại đến kỳ lạ, ôm trong lòng chẳng khác nào không có trọng lượng.
Lục Hành cong môi cười nhạt, vừa định buông tay thì lại siết chặt thêm một chút, ôm gọn cô trong lòng rồi nhanh chóng bước đi.
Cho đến khi vào đến phòng, hơi ấm mới dần lan tỏa, luồng khí ấm áp phả vào mặt. Nhưng Ôn Miểu vẫn rúc trong lòng anh không dám ngẩng đầu, hoàn toàn không hay biết gì đến mọi thứ xung quanh.
Người hầu trong nhà đã nghe tiếng xe từ sớm, đang nghiêm túc đứng chờ bên hành lang, không ai dám hó hé một lời.
Nhà họ Lục trả lương cao, tất nhiên quy củ không hề ít.
Thấy tất cả mọi người đứng yên nín thở, Lục Hành chẳng lấy làm lạ, cứ thế bước thẳng lên lầu.
Ôn Miểu cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không ổn, rụt rè nhô đầu ra khỏi lòng anh, nhưng ngay lập tức lại bị bàn tay anh ấn trở vào.
“Đừng cựa quậy.”
Giọng anh trầm thấp, gần như lẫn vào nhịp thở. Ôn Miểu giật mình, tiếp tục co người lại như chim cút, chẳng dám ngẩng đầu.