Ngoài cửa thang máy, Lục Hành vừa mới bước một chân ra liền thấy một bóng người đổ ập tới, chưa kịp phản ứng đã bị một thân hình mềm mại ôm chặt lấy.
Ôn Miểu níu lấy vạt áo anh, hai tay run rẩy, giọng nghẹn ngào: “Anh gì ơi… Anh ơi, cứu tôi với…”
Người chết đuối thì chẳng bao giờ bỏ qua bất kỳ chiếc phao nào, dù chỉ là một cọng rơm, họ cũng sẽ cố sống cố chết mà bám lấy.
Mà lúc này, Lục Hành chính là chiếc phao duy nhất của Ôn Miểu.
Cô không biết người đàn ông trước mặt là ai, chỉ có một trực giác rõ ràng: mình không thể quay lại nữa.
Ngay lúc ấy, phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Giọng của Đặng Minh – người trợ lý vốn đang báo cáo công việc – nghẹn lại, trợn trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mắt.
Khóe mắt anh ta giật liên tục.
Ai ở Nam Thành mà chẳng biết Lục Hành mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, cực kỳ ghét phụ nữ.
Nghe nói lần trước có một cô gái bám lấy anh không buông, kết cục là bị anh đá thẳng từ tầng hai xuống, nằm viện mấy tháng trời. Từ đó về sau, không ai dám đến gần anh trong bán kính ba mét.
Bây giờ, có một cô gái ôm chặt lấy anh thế kia…
Đặng Minh thầm cầu nguyện cho Ôn Miểu, mong cô đừng chết quá thảm.
Trong lòng Lục Hành, giọng cô gái mềm mại run rẩy vang lên. Ôn Miểu cố gắng nghẹn ngào, vừa nói vừa khóc: “Tôi bị gia đình bán cho một ông già... nghe nói ông ta đã hơn sáu mươi, vừa xấu xí lại vừa hung ác, từng đánh chết bốn người vợ trước rồi…”
Không khí xung quanh lập tức hạ nhiệt, như thể hơi lạnh đang len lỏi từ xương sống lêи đỉиɦ đầu.
Cảm thấy không ổn, Ôn Miểu vừa mới định buông tay thì phía sau đã vang lên tiếng quát chói tai quen thuộc.
Cô run lên, lập tức trốn ra sau lưng người đàn ông, rụt rè hé đầu nhìn về phía sau, toàn thân co rút.
Mẹ Ôn lúc này đã hoàn toàn mất khống chế, chẳng còn chút dáng vẻ của người mẹ hiền thục. Bà chỉ tay quát lớn: “Ôn Miểu! Cút ra đây cho tao!”
Vốn tưởng đã bắt được con gái, nhưng khi ánh mắt chạm phải người đàn ông đứng cạnh cô, mẹ Ôn lập tức nuốt hết cơn giận vào bụng.
Gương mặt bà chuyển ngay sang tươi cười lấy lòng. “Ngài… Ngài Lục?”
Nhìn thấy con gái mình đang núp sau lưng Lục Hành, đáy mắt mẹ Ôn nhanh chóng xẹt qua một tia mừng rỡ. Bà ta lập tức tươi cười lấy lòng, giọng nói lộ rõ vẻ nịnh nọt:
“Ngài Lục đến là để thăm Miểu Miểu nhà chúng tôi sao?”
Thấy Lục Hành im lặng không đáp, mẹ Ôn vội vàng nói tiếp, giọng càng thêm ân cần: “Miểu Miểu nhà chúng tôi đã khoẻ lại rồi, nghỉ ngơi thêm mấy hôm nữa là có thể cùng ngài Lục cử hành hôn lễ theo đúng hẹn.”
Hôn lễ?
Như một tiếng sét giáng giữa ban ngày, Ôn Miểu đang nép sau lưng Lục Hành lập tức ngây người. Cô trợn to mắt, vô thức buông tay khỏi vạt áo anh.
Nào ngờ bàn tay nhỏ kia lại bị người đàn ông phía trước nhẹ nhàng nắm lại.
Ôn Miểu cứng người.
Bàn tay có khớp xương rõ ràng của Lục Hành chậm rãi di chuyển từ cổ tay cô lên, cuối cùng dừng lại dưới cằm.
Cô bị ép phải ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông.
Lần đầu tiên, Lục Hành thật sự nhìn thấy vợ sắp cưới của mình.
Có lẽ vì mới khóc nên gương mặt cô gái nhỏ đỏ ửng. Mấy lọn tóc bên thái dương dính nước mắt, lộn xộn rối bời. Ẩn sau tóc là khuôn mặt thanh tú mảnh mai, đôi mắt đào hoa ướŧ áŧ, trong con ngươi màu hổ phách chỉ phản chiếu bóng hình anh – mờ mịt, yếu ớt, khiến lòng người rung động.
Đẹp thật.
Lục Hành khẽ nhếch môi.
Hơi thở của anh rất lạnh, khí thế quá mạnh khiến Ôn Miểu không khỏi run rẩy. Hàng mi dài rung nhẹ như cánh chim, cô như đoá bèo lạc trong mưa, yếu ớt mà đáng thương.
Có vẻ như anh đã nổi hứng.
Lục Hành chậm rãi nâng tay, đầu ngón tay dừng lại bên dưới khóe mắt cô, nơi có một nốt ruồi lệ nhỏ xinh như chấm son.
Ngón tay anh nhẹ lướt, đầu ngón tay thô ráp mang theo vết chai lướt qua da thịt non mềm, để lại một vệt hồng nhạt.
Cô xoay đầu, muốn tránh khỏi sự trêu chọc của người đàn ông, nhưng giọng anh đột nhiên vang lên, thấp và lạnh: “Sáu mươi tuổi? Tướng mạo xấu xí? Đánh chết bốn bà vợ?”
Ôn Miểu lập tức đỏ mặt, cảm thấy một cơn xấu hổ lan khắp toàn thân. Gặp ánh mắt sâu hun hút kia, cô cuống quýt buông tay, lắp bắp giải thích: “Không… không phải tôi nói… tôi không biết là anh…”
Còn chưa nói xong, Lục Hành đã xoay người, chắn hẳn cô sau lưng.
Giọng anh lạnh như băng: “Khoản vay ngân hàng sẽ được giải ngân vào ngày mai. Với điều kiện…”
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt Ôn Miểu, nhấn rõ từng chữ: “Em ấy… theo tôi về.”