Chương 7

Cửa bị đẩy mạnh ra, một người phụ nữ ăn mặc diễm lệ sải bước vào phòng bệnh.

Ôn Miểu ngơ ngác ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt tràn đầy lửa giận của mẹ Ôn.

Dù đã gần năm mươi tuổi, nhưng , mẹ Ôn được sống trong nhung lụa suốt bao năm nên vẻ ngoài vẫn được chăm sóc kỹ lưỡng, hầu như không để lại dấu vết của thời gian.

Đôi giày cao gót giẫm lên sàn đá tạo ra tiếng động chói tai. Khuôn mặt mẹ Ôn u ám đầy phẫn nộ.

Ban đầu, chỉ cần hôn lễ hoàn tất, hai bên gia tộc sẽ chính thức ký kết. Nhưng nào ngờ trên đường đến lễ đường, Ôn Miểu lại gặp tai nạn nghiêm trọng.

Nhà họ Ôn vốn đã rơi vào tình trạng tài chính khủng hoảng, đang trông chờ vào khoản hỗ trợ từ nhà họ Lục. Tai nạn này khiến mọi thỏa thuận đình trệ. Ngay cả khoản vay ngân hàng cũng bị đóng băng.

Mấy ngày nay, cả nhà tất bật ngược xuôi vay mượn khắp nơi, chẳng còn tâm trí đâu để lo Ôn Miểu sống hay chết.

Nếu không phải hôm nay nhà họ Lục gọi điện hỏi thăm, mẹ Ôn cũng chẳng buồn bước chân tới bệnh viện.

Thấy Ôn Miểu dùng đôi mắt trống rỗng ngây ngô nhìn mình, lửa giận trong lòng mẹ Ôn càng bốc cao. Nếu không phải con bé tự ý đổi lộ trình thì sao có thể xảy ra chuyện?

“Sao hả? Cuối cùng cũng chịu tỉnh lại rồi?” Mẹ Ôn trào phúng, trợn mắt quát lên: “Mày có biết mấy ngày nay tao với bố mày đã khổ sở đến mức nào không?”

Cuộc hôn nhân với nhà họ Lục đổ bể, những kẻ từng tâng bốc nhà họ Ôn đều quay lưng. Mấy dự án đầu tư lập tức bị tạm dừng.

Mẹ Ôn làm phu nhân hào môn nhiều năm, chưa từng bị người ta khinh thường như thế, bà đem hết thảy tội lỗi đổ lên đầu Ôn Miểu.

Không có người ngoài, bà không cần giữ hình tượng người mẹ dịu dàng nữa. Gương mặt lạnh lùng, giọng nói chua chát: “Chốc nữa người của nhà họ Lục sẽ đến đây. Mày phải ngoan ngoãn xin lỗi người ta cho tử tế. Bằng không, nhà chúng ta…”

Bà còn chưa nói hết, Ôn Miểu đã chậm rãi mở miệng, cắt ngang: “Tôi không làm.”

Nếu như trước đó cô còn bán tín bán nghi về lời các y tá bàn tán ngoài hành lang, thì giờ phút này, khi chính người phụ nữ tự xưng là mẹ mình nói ra, tia hy vọng cuối cùng trong lòng Ôn Miểu hoàn toàn sụp đổ.

“Mày vừa nói gì?”

Những ngày nhẫn nhịn chồng chất rốt cuộc cũng bùng nổ. Mẹ Ôn không còn giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh thường ngày nữa, đôi mắt đỏ bừng, bàn tay siết lấy cổ tay Ôn Miểu không hề kiềm lực, giọng điệu như gào lên: “Mày thử lặp lại lần nữa cho tao nghe xem!”

“Ta nói, tôi không làm!”

Chẳng biết sức lực từ đâu mà có, Ôn Miểu dứt lời liền đẩy mạnh tay ra theo bản năng.

Mẹ Ôn không ngờ con gái dám phản kháng bà. Cú đẩy khiến bà loạng choạng lùi về sau, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Bà trừng to mắt, không thể tin được: “Mày... Mày dám làm vậy với mẹ mày hả?”

Từ trước đến nay, Ôn Miểu luôn ngoan ngoãn nghe lời. Mẹ Ôn chưa từng tưởng tượng rằng sẽ có ngày bị con gái chống đối như thế.

Giận dữ đến cực điểm, bà lao lên định túm người, nhưng Ôn Miểu đã nhanh tay lăn xuống giường tránh khỏi.

Thấy mẹ Ôn sắp nhào tới, Ôn Miểu xoay người, liều mạng chạy về phía cửa.

Cô còn chưa kịp mang giày. Bộ đồ bệnh nhân trên người nhàu nhĩ dính đầy bụi do vừa ngã xuống đất. Vốn dĩ thân thể cô chưa hồi phục, mới chạy được mấy bước mà tim đã đập dồn, hơi thở rối loạn.

Cô ôm ngực thở dốc, vừa lúc cửa thang máy mở ra. Không kịp suy nghĩ, Ôn Miểu lao thẳng về phía đó. Đột nhiên, trán cô va mạnh vào một l*иg ngực vững chãi.

Choáng váng.