“Đau quá…”
Trên giường bệnh, Ôn Miểu khẽ rêи ɾỉ, từ từ mở mắt.
Đập vào mắt cô là một khoảng trắng toát. Căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng “tích tích” đều đều phát ra từ thiết bị giám sát bên giường, vang mãi bên tai.
Cô cố gắng chịu đựng cơn đau âm ỉ khắp người, chậm rãi ngồi dậy. Một trận ong ong choáng váng tràn qua tai.
Ánh sáng lạnh lẽo trong phòng bệnh lướt qua gò má, phản chiếu trên mu bàn tay trắng bệch vẫn còn cắm kim truyền. Ôn Miểu chớp chớp mắt, trong khoảnh khắc ấy, cô thậm chí không phân biệt được hôm nay là ngày bao nhiêu.
Cô nheo mắt lại, đưa ánh nhìn mơ hồ đảo quanh bốn phía.
Đây là…
Bệnh viện?
Hình ảnh vụ tai nạn như cuộn sóng dữ dội ập về, ký ức bị đánh vỡ lập tức dội ngược trở lại. Ôn Miểu ôm chặt đầu, đầu ngón tay vì siết quá mạnh mà trắng bệch.
Không thể nhớ ra.
Mọi thứ lướt nhanh qua đầu cô tựa cưỡi ngựa xem hoa, nhưng cứ mỗi khi cô cố gắng nắm lấy một đoạn ký ức nào đó, nó lại tan vỡ như ảo ảnh.
Đầu đau như muốn nổ tung.
Ôn Miểu không nhịn được rên lên một tiếng. Giữa lúc đang vật lộn trong hỗn loạn, cô nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ và một giọng nói vọng đến từ ngoài hành lang, ngay bên ngoài cửa phòng bệnh của mình.
Là hai y tá đang trò chuyện.
“Ê, cậu biết người nằm bên trong là ai không?”
“Người bị tai nạn xe mấy hôm trước á? Biết chứ, sao thế?”
Vụ tai nạn đó không nhỏ, người tài xế ngồi ghế trước giờ vẫn đang nằm trong ICU.
“Là vụ tai nạn xe ấy hả?” Cô y tá nhỏ hạ giọng nói tiếp: “Nhưng mình vừa mới nghe được tin… cô dâu đó là do bỏ trốn khỏi hôn lễ nên mới xảy ra tai nạn.”
Ôn Miểu trong phòng khẽ nhíu mày.
Cô dâu? Là… cô sao?
Cô y tá còn lại nghe vậy liền hoảng hốt hô lên một tiếng, thấy có vài người đi ngang qua đều nhìn mình, liền vội che miệng: “Sao cậu biết là bỏ trốn?”
Lúc Ôn Miểu được đưa đến bệnh viện vẫn còn mặc nguyên váy cưới. Chuyện đó các nhân viên đều biết.
“Cậu không để ý à? Cô dâu nằm ở đây bao lâu rồi mà chú rể vẫn chưa một lần đến thăm.”
“Hình như là liên hôn gia tộc gì đó.” Người bạn tỏ gật đầu tỏ vẻ hiểu chuyện.
“Hơn nữa còn nghe nói nơi xảy ra tai nạn và khách sạn tổ chức hôn lễ là hai hướng hoàn toàn trái ngược nhau. Không phải bỏ trốn thì là gì?”
“Vậy chẳng phải là… phản bội trước hôn lễ sao?” Cô y tá kia ngập ngừng phỏng đoán.
“Chuyện cũng không đơn giản vậy đâu. Nghe nói ban đầu là cô em gái út được chọn gả đi, nhưng bà mẹ không nỡ để con gái cưng chịu khổ nên bắt cô chị thay thế. Người kia mà cô ta phải lấy nghe nói là một ông lão gần sáu mươi, còn lớn tuổi hơn cả ba cô ấy.”
“Gì cơ?” Cô y tá kia cau mày.
“Vậy chẳng khác nào… bán con cầu vinh?”
“Ai mà biết, nhưng nhà đó cũng là hào môn thế gia mà…”
Lời còn chưa dứt, phía sau đột nhiên vang lên một giọng phụ nữ sắc bén: “Các cô đứng đây làm gì?”
Mẹ Ôn vừa đến đã thấy hai cô y tá đứng ngoài cửa phòng bệnh của Ôn Miểu thì thầm to nhỏ. Gương mặt bà lập tức trầm xuống.
“Không… không có gì đâu ạ…”
Hai cô y tá liếc nhau, thấy ánh mắt sắc như dao của mẹ Ôn thì vội vàng cúi đầu, ôm đồ bỏ chạy, để lại Ôn mẫu một mình đứng đó.
Ôn Miểu còn chưa kịp nghe hết đoạn quan trọng thì đã nghe tiếng bước chân dồn dập tiến đến, kèm theo tiếng giận dữ vọng tới.