Chương 16

Ngay lúc đó, ở bên ngoài thang máy, Hứa Vận vừa đi xuống đã bắt gặp cảnh tượng ấy.

Cô nhíu mày, đẩy tay bạn thân, chỉ vào tiệm nội y: “Này, nhìn kìa! Có phải Ôn Miểu không?”

Bạn cô liếc mắt nhìn theo, cũng nhận ra. Trong ánh đèn cửa tiệm, thân ảnh nhỏ bé ấy đang nép trong vòng tay một người đàn ông cao lớn.

Bạn thân hừ nhẹ, cười nhạt: “Cô ta lấy đâu ra tiền vào mấy tiệm cao cấp thế này? Hay là bị bao nuôi?”

Hai người liếc nhìn nhau, trong lòng đều ngầm hiểu. Sau đó đồng loạt rút điện thoại, lén chụp mấy tấm ảnh.

Từ góc độ của họ, vừa vặn có thể thấy Lục Hành từ phía sau ôm lấy Ôn Miểu, ánh mắt anh nhìn cô rất ôn nhu, một khung hình mập mờ khó phân.

Lục Hành khẽ cau mày. Từ lúc Hứa Vận giơ điện thoại lên, anh đã phát hiện ra.

Nhưng vì sợ làm Ôn Miểu sợ, anh vẫn cố nén lại.

Đến khi thấy cô chọn xong đồ, anh mới buông tay, cúi đầu nói khẽ: “Miểu Miểu, em ở đây chờ anh một lát. Anh ra ngoài chút.”

“Vâng ạ.”

Ôn Miểu ngoan ngoãn gật đầu, không hề biết chuyện gì sắp xảy ra bên ngoài kia.

Lục Hành vừa rời đi, nhân viên bán hàng liền lập tức tiến lại gần, chỉ vào một bên tủ trưng bày, niềm nở nói với Ôn Miểu: “Tiểu thư, đây là mẫu mới nhất trong năm nay, cô có thể xem thử nhé.”

Từ lúc Ôn Miểu bước vào cửa hàng, cô đã bị chú ý vì khí chất thanh tú và cách ăn mặc không tầm thường. Nhưng vì ngại khí thế lạnh lùng của Lục Hành, nhân viên bán hàng đành nén tò mò, không dám tới bắt chuyện.

Bây giờ thấy cô đứng một mình, nhân viên lập tức tận dụng cơ hội, nhiệt tình giới thiệu toàn bộ các mẫu nội y mới nhất, còn cười nói thêm một câu: “Bạn trai cô nhất định sẽ rất thích đấy.”

Ôn Miểu đỏ bừng mặt, vội vàng xua tay phủ nhận: “Không… không phải bạn trai đâu.”

Cô ngập ngừng một lúc, chật vật tìm một cách gọi thích hợp: “Chắc… chắc coi như là… chú ạ.”

Câu nói vừa dứt, sắc mặt nhân viên khẽ biến đổi, ánh mắt ngạc nhiên chớp nhoáng, nhưng rất nhanh liền thản nhiên trở lại. Nhìn Ôn Miểu với vẻ ý vị sâu xa, trong đầu đã tự biên tự diễn một kịch bản.

Quả nhiên giới trẻ bây giờ thích chơi... mấy trò nhập vai đặc biệt ghê.

Khi Lục Hành quay lại, vừa vặn bắt gặp cô gái nhỏ xách túi đứng ngoan ngoãn trước cửa kính, ánh mắt đầy mong chờ dán chặt vào poster dán trên cửa tiệm.

“Muốn ăn cái đó sao?”

Anh sải bước đến gần, đưa tay nhận lấy túi giấy trong tay cô. Ánh mắt vừa liếc lên poster, liền thấy món mới ra mắt: phần ăn trẻ em đặc biệt.

Chỉ là một phần hamburger và lon coca đơn giản, không rõ vì sao cô lại nhìn chăm chú như vậy.

Lục Hành cúi đầu, ánh mắt trùng hợp chạm phải đôi mắt long lanh đầy mong đợi của cô gái nhỏ.

Ôn Miểu có chút ngượng ngùng níu vạt áo anh, lắp bắp: “Em… em có thể ăn cái này không?”

Kết quả là chỉ vài phút sau, hai người đã cùng nhau đứng trước quầy order.

Ôn Miểu đứng cạnh Lục Hành, ánh mắt không rời khỏi quầy trưng bày đồ chơi tặng kèm.

Thật ra cô không mấy hứng thú với đồ ăn, chỉ là… trong phần ăn hôm nay có tặng Tiểu Hoàng Nhân, nhân vật hoạt hình cô thích.

Có lẽ vì là cuối tuần, trong cửa tiệm đầy rẫy phụ huynh dẫn con nhỏ đi ăn.

Khi đến lượt Lục Hành, nhân viên quầy thông báo: "Chỉ còn lại đúng một món đồ chơi cuối cùng."

Ôn Miểu vui vẻ nhận lấy món quà từ tay anh, vừa định xé bao bì thì một tiếng gào khóc long trời lở đất vang lên ngay bên cạnh: “Oa oa oa! Con muốn Tiểu Hoàng Nhân! Con muốn cái đó cơ!”

Một bé trai chừng năm tuổi vừa nghe đồ chơi đã hết liền gào khóc, lăn lộn trên sàn siêu thị.

“Con mặc kệ! Con phải có Tiểu Hoàng Nhân kia!”

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía đứa trẻ. Lục Hành nhíu mày, giơ tay kéo Ôn Miểu ra sau lưng che chắn.

Một bà lão, có lẽ là bà nội của đứa trẻ, vội khom lưng dỗ dành: “Được rồi ngoan nào, bà sẽ mua cho cháu món khác nhé? Hôm qua không phải cháu nói thích robot sao? Bà dẫn cháu đi mua robot được không?”

Nhưng bé trai chẳng buồn để ý, vẫn ngồi bệt dưới đất, mắt sưng đỏ, hất tay bà ra, còn tức giận nhổ nước miếng xuống sàn.

“Con không cần robot! Con muốn cái trên tay chị ấy!”

Vừa nói, cậu bé vừa chỉ thẳng về phía Ôn Miểu, cái cằm nhỏ nghênh lên đầy ngạo mạn, như thể đòi là phải có.

Mọi ánh mắt liền dồn về phía Ôn Miểu, ánh nhìn xen lẫn tò mò, soi mói, thậm chí là trách móc.

Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng thì thầm bàn tán, sột soạt không ngớt. Ôn Miểu cau mày, định mở miệng thì tay đã bị Lục Hành nắm lấy.

Anh vẫn cầm túi giấy trên tay, đối mặt với ánh mắt của mọi người, bình thản nói với Ôn Miểu: “Về nhà.”

Dứt lời, anh xoay người rời đi.

Cậu bé chết lặng tại chỗ, rõ ràng không ngờ đối phương lại dám không để ý đến mình. Mắt trợn tròn, cổ gân lên rống to: “Con muốn Tiểu Hoàng Nhân! Bắt chị ấy đưa cho con! Mau bắt chị ấy đưa cho con!”

Bầu không khí trong cửa hàng trở nên kỳ lạ. Mọi người bắt đầu xì xào nhiều hơn, có người lắc đầu, có người chỉ trỏ.

Bà nội cậu bé hốt hoảng đuổi theo, bước chân chậm chạp chống gậy chắn trước mặt hai người, giọng khẩn cầu: “Cháu gái, cháu có thể cho bà xin món đồ chơi đó không? Làm ơn đi.”

“Không thể.”

Lục Hành không chút do dự đáp, giọng điệu lạnh nhạt như nước, nắm chặt tay Ôn Miểu tiếp tục đi về phía cửa.

Nhưng bà lão vẫn không buông tha, giọng bắt đầu gay gắt: “Cô lớn rồi còn tranh giành đồ chơi với con nít làm gì? Cháu tôi mới có năm tuổi thôi, cô xem như…”

Thấy Lục Hành dừng bước, bà cụ mừng rỡ, tưởng đâu cuối cùng cũng chịu nhường.

Thế nhưng giây tiếp theo, chỉ thấy nam nhân khẽ nhướng mày, ánh mắt đảo qua Ôn Miểu một lượt, khóe môi khẽ nhếch.

Anh cầm lấy ngón út của Ôn Miểu, chậm rãi nói, giọng nhẹ như gió thoảng: “Xin lỗi, bảo bảo… nhà tôi mới ba tuổi.”