Chương 14

Lúc Đặng Minh đến nơi, trời đã dần sập tối. Trong nền trời đêm xanh thẫm, ánh sao lấp lánh lặng lẽ trải dài.

Biệt thự chìm trong một khoảng yên tĩnh tĩnh mịch. Dọc hành lang dài, ánh đèn màu cam ấm áp phủ xuống nền gạch bóng loáng.

Lúc này, Lục Hành vẫn đang ở thư phòng bận rộn với công việc. Thấy Đặng Minh gõ cửa bước vào, anh chỉ nhàn nhạt liếc một cái, rồi lại tiếp tục rũ mắt tập trung vào màn hình máy tính trước mặt.

Đặng Minh lần lượt sắp xếp những món đồ đã mua lên ghế sofa. Đến khi anh dọn xong, Lục Hành cũng vừa lúc ngẩng đầu lên.

Chỉ thoáng nhìn một cái, ánh mắt người đàn ông đã dừng lại trên chiếc sofa rộng rãi, một con búp bê Pikachu màu vàng chói lọi đang chiếm gần như nửa chỗ ngồi.

Màu sắc sặc sỡ, hình dáng ngộ nghĩnh ấy rõ ràng đối lập hoàn toàn với thiết kế nội thất đơn giản, lạnh lẽo của căn phòng.

Sắc mặt Lục Hành khẽ trầm xuống. Anh hơi ngả người về sau, ngón tay thon dài cầm bút gõ nhẹ lên mặt bàn, cằm khẽ nâng về phía con búp bê.

Giọng nói lười biếng vang lên: “Cái đó là gì?”

Thấy anh hỏi đến món đồ kia, mắt Đặng Minh lập tức sáng lên, cảm giác như được trao cho cơ hội chuộc lỗi. Anh lập tức cúi người, nịnh nọt trả lời: “À, là tôi mua cho Ôn tiểu thư đó ạ. Nhân viên bán hàng nói, con gái đều thích những thứ mềm mềm lông xù như vậy, đặc biệt là… bạn trai tặng…”

Không khí trong phòng đột nhiên lạnh xuống vài độ.

Đắm chìm trong dòng suy nghĩ tự đắc, Đặng Minh rốt cuộc cảm thấy không ổn. Anh ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt u ám lạnh lẽo của Lục Hành đang dừng lại trên mình.

Anh giật mình một cái, suýt thì ngã nhào: “Gì… gì thế ạ?”

Ánh mắt của Lục Hành thực sự khiến người ta dựng tóc gáy. Đặng Minh nuốt khan một ngụm nước bọt, lúng túng gãi đầu, ấp úng: “Tôi… tôi nói sai gì sao?”

Một lúc sau, Lục Hành rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng trầm thấp, lạnh lẽo: “Đặng Minh.”

Anh ngước mắt lên, tầm mắt sắc bén như dao quét qua mặt cấp dưới, hờ hững hỏi: “Gần đây, cậu rất thích tự ý quyết định thay tôi nhỉ?”

Lục Hành ghét nhất là người khác tự suy đoán tâm tư của mình.

Đặng Minh run lên, vội vàng lắc đầu phủ nhận. Anh vừa định giải thích thêm thì…

Cửa thư phòng vang lên tiếng bước chân khe khẽ. Ngay sau đó, cửa được đẩy ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Miểu ló vào trong.

Cô vừa mới ngủ dậy, mái tóc dài rối tung xõa xuống hai bên vai. Thấy trong phòng còn có người, cô gái nhỏ khẽ “a” lên một tiếng, cặp mắt ngây thơ lấp lánh nhìn về phía Lục Hành sau bàn làm việc.

“Em… em có làm phiền hai người không?”

Giọng nói mang theo sự rụt rè sợ sệt, đôi mắt to tròn chớp chớp. Có lẽ vì vừa mới tỉnh giấc, đầu cô vẫn còn choáng váng, như thể đang quên mất điều gì đó.

Cô vừa nói xong, chuẩn bị xoay người rời khỏi thì lại nghe thấy giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng: “Miểu Miểu, lại đây.”

Giọng nam trầm thấp mà mất tiếng, khàn khàn như gió lướt qua sườn núi.

Ôn Miểu ngẩng mặt lên, lần đầu tiên thấy Lục Hành đeo kính. Gọng kính mảnh màu vàng che khuất đôi mắt sâu không thấy đáy của anh, khiến vẻ âm trầm sắc bén thường ngày bỗng nhu hòa vài phần, trông lại có chút văn nhã.

Tầm mắt Ôn Miểu lướt qua giữa anh và Đặng Minh, chần chừ một chút rồi chậm rãi cọ tới gần, từng bước một như mèo nhỏ, cuối cùng ngoan ngoãn đứng bên cạnh Lục Hành.

Lục Hành ở nhà chỉ mặc một chiếc sơ mi đen đơn giản. Màu tối càng làm nổi bật nước da trắng như ngọc của anh. Từ khoảng cách gần, Ôn Miểu thậm chí có thể thấy rõ những đường mạch máu màu xanh ẩn dưới da.

Cô còn chưa kịp suy nghĩ gì thì đã bị người kéo nhẹ, cả người rơi vào vòng tay anh, ngồi gọn trên đùi.

Trong phòng vẫn còn người! Hai má Ôn Miểu lập tức bừng đỏ. Cô vừa định nhắc Lục Hành còn có Đặng Minh ở đây, thì ánh mắt đã vô tình quét qua chiếc sofa, nơi đó đặt một con búp bê Pikachu to đùng, lông xù vàng óng.

Hai mắt cô lập tức sáng lên. Cô ngọ nguậy trong lòng anh, rướn cổ ra khỏi vòng ôm, ngẩng đầu nhìn về phía món đồ kia, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào.

“Em… em có thể ôm nó không?” Vẻ mặt cô đầy mong đợi, giọng nói mang theo cả háo hức lẫn rụt rè.

Thế nhưng Lục Hành như chẳng nhìn thấy gì cả, tay vẫn giữ chặt cô trong lòng, nhàn nhạt trả lời: “Không được.”

Lời vừa dứt, ánh sáng trong mắt cô nháy mắt lụi tắt.

Ôn Miểu rụt đầu lại, gục mặt xuống, vô lực dựa vào lòng anh, để mặc Lục Hành tùy ý xoa đầu mình. Nhưng ánh mắt vẫn len lén liếc về phía con búp bê trên sofa, luyến tiếc không thôi.

Bầu không khí trong phòng thoáng chùng xuống.

Thấy tình hình không ổn, Đặng Minh lập tức hiểu ý, thức thời xoay người rời đi. Trước khi đi, anh còn định mang theo con búp bê to đùng kia, thứ vốn đã không được lòng nam chủ nhân.

Nhưng anh vừa bước một chân ra ngoài, giọng nói lạnh lẽo không mang chút cảm xúc nào lại vang lên sau lưng: “Để đồ lại.”

Bước chân Đặng Minh lập tức khựng lại, quay đầu nhìn Lục Hành vẫn ngồi nguyên tại chỗ, cánh tay vòng quanh cô gái nhỏ trong lòng, ánh mắt lãnh đạm quét đến, sâu không đoán nổi.