Chương 13

Ông ta biết Vy Tâm luôn ôm mộng tưởng về Lục Hành. Chính vì vậy, mỗi lần con gái viện cớ đến Lục gia, ông cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, ngấm ngầm ủng hộ.

“Ngài Lục… Lục…”

Vị quản sự già vừa định xông tới, nhưng không biết trượt vào thứ gì, cả người đổ ập về phía trước, khuỵu gối ngay trước mặt Lục Hành.

Làm việc ở Lục gia nhiều năm, ông ta hiểu rõ thủ đoạn của Lục Hành đến mức nào.

Bả vai run bần bật, ông ta vừa run vừa lạy: “Cầu xin ngài… tha cho nó…”

Còn chưa dứt lời, ông đã bị Đặng Minh kéo dậy khỏi mặt đất, ánh mắt lạnh lùng ra hiệu ông câm miệng.

Tiếng la hét cuối cùng cũng im bặt.

Lục Hành khẽ cười lạnh, cuối cùng buông chân khỏi tay Vy Tâm. Nhưng ngay sau đó, mũi giày lại từ từ lướt tới, dừng ngay trước mặt cô ta, như đang đe dọa.

Chỉ là, ngay khoảnh khắc ấy, Lục Hành đột nhiên dừng lại, anh như nhớ ra điều gì đó.

Xoay người nhìn về hành lang cuối dãy, quả nhiên… xuất hiện một thân ảnh nhỏ nhắn.

Một cô gái đang lặng lẽ đứng đó, Ôn Miểu.

Chiếc áo ngủ quá cỡ phủ kín thân hình gầy yếu, mũ áo thỏ con rũ xuống hai bên vai khiến cô càng thêm nhỏ bé, mong manh.

Cách một khoảng xa, Lục Hành vẫn nhìn rõ trong mắt cô là sự hoảng loạn và khϊếp đảm.

Đôi mắt anh hơi nheo lại, ánh hung tàn chậm rãi tan đi.

Nhìn thấy cô vẫn ngơ ngác nhìn mình, anh hiếm khi thu lại tâm tư trêu chọc, lặng lẽ bước đến gần.

Hơi thở nam tính quen thuộc lại một lần nữa áp sát.

Ôn Miểu theo bản năng lùi lại, nhưng anh càng lúc càng gần. Khi chỉ còn một bước, cô hoảng hốt quay người định chạy trốn.

Nhưng còn chưa kịp xoay người, eo cô đã bị cánh tay rắn chắc ôm chặt.

Cô giãy giụa muốn thoát ra, nhưng giây tiếp theo, đôi tay nóng bỏng lại chụp lên mắt cô.

Tầm nhìn tối sầm.

Hai mí mắt bị bàn tay nam nhân áp chặt, làn da lạnh buốt đối lập hoàn toàn với lòng bàn tay ấm áp.

Ôn Miểu khẽ run lên, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Trong bóng tối, mọi giác quan đều như bị khuếch đại. Cô gái nhỏ mềm mại bị anh ôm gọn trong lòng, không thể trốn tránh.

Lục Hành khẽ cười, ghé sát bên tai cô, thấp giọng trấn an: “Ngoan… Chuyện này, không phải điều em nên thấy.”



Khi Đặng Minh xử lý xong mọi chuyện trở lại, liền bắt gặp Lục Hành từ phòng ngủ đi ra.

Qua khe cửa, anh mơ hồ thấy bóng người nhỏ nhắn đang nằm trên giường, mái tóc dài xõa trên gối trắng.

Tim Đặng Minh chợt lỡ một nhịp.

Không ngờ Lục Hành thật sự đưa Ôn Miểu vào phòng ngủ của mình.

Cảm giác bị nhìn, Lục Hành quay sang liếc anh, Đặng Minh vội cúi đầu báo cáo sự vụ.

Do dự một lúc, anh dè dặt hỏi: “Lục tổng, chuyện người hầu nữ…”

Vốn dĩ trước đó định tuyển vài nữ hầu đến chăm sóc cho Ôn Miểu, nhưng sau vụ việc với Vy Tâm, chuyện này e là không dễ xử lý nữa.

Nghe vậy, Lục Hành khẽ nhíu mày. Ngón tay dừng lại nơi tay nắm cửa.

Im lặng vài giây, anh bình tĩnh đáp: “Không cần nữa.”

Đặng Minh kinh ngạc: “Vậy còn Ôn tiểu thư…”

Lục Hành cắt lời, giọng thản nhiên:“Tôi chăm sóc em ấy là được.”

Đặng Minh đứng ngây ra như tượng đá.

Lời vừa rồi, thật sự là từ miệng Lục tổng nói ra sao?

Nhưng Lục Hành đã không quan tâm đến biểu cảm cứng đờ của cấp dưới. Anh bước đi thong thả, hướng thẳng về phía thư phòng.

Bởi vì câu nói ban chiều của Lục Hành, từ đó về sau Đặng Minh cũng không dám xem nhẹ Ôn Miểu. Ngay cả việc Lục Hành dặn chuẩn bị đồ dùng cá nhân dành cho nữ, anh cũng đích thân tự mình mang đến.

Bởi vì câu nói ban chiều của Lục Hành, từ đó về sau Đặng Minh cũng không dám xem nhẹ Ôn Miểu. Ngay cả việc Lục Hành dặn chuẩn bị đồ dùng cá nhân dành cho nữ, anh cũng đích thân tự mình mang đến.