Trong lòng bàn tay nhỏ nhắn là một chữ viết nguệch ngoạc rõ ràng: “Không.”
Lục Hành nở nụ cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh. Chỉ liếc Đặng Minh một cái, đối phương lập tức hiểu ý, không nói thêm lời, túm lấy Vy Tâm kéo thẳng ra ngoài.
Chớp mắt, căn phòng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn lại hai người: Lục Hành và Ôn Miểu.
Bộ quần áo bị Vy Tâm làm bẩn đã được thu dọn đi, người hầu mang đến bộ mới đặt ở mép giường.
Không khí căng thẳng lại lần nữa bao trùm.
Ôn Miểu rụt người, khẽ nhích người về phía trước, đưa tay với lấy quần áo. Nhưng vừa chạm được thì đã bị một bàn tay khác rút trước.
Lục Hành đứng ngay bên cạnh cô, cúi đầu chọn quần áo, làm như muốn… giúp cô thay đồ.
“Em… Em… Em…” Ôn Miểu hoảng hốt, giật mình lùi hẳn về phía sau.
Dù đã mất trí nhớ, cô vẫn bản năng phản kháng việc thân mật quá mức với một người đàn ông xa lạ.
Nhanh như chớp, cô giật lấy bộ đồ khỏi tay Lục Hành, lùi về mấy bước, ngẩng đầu nhìn anh với gương mặt đầy vẻ bối rối.
Ôm bộ quần áo trước ngực như một chiếc khiên bảo vệ, cô rụt rè mở miệng, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Em… em tự thay được.”
Nói xong, cô cẩn thận lùi thêm mấy bước giữ khoảng cách.
Lục Hành khẽ nhướng mày, không nói gì. Chỉ yên lặng quan sát cô gái nhỏ cứ né anh như thể anh là mãnh thú.
Anh cố tình hỏi: “Vậy… em tự thay à?”
Giọng anh khàn khàn, nửa thật nửa đùa, mang theo chút giễu cợt khiến người ta đỏ mặt.
Ôn Miểu chỉ biết khẽ gật đầu, nhỏ đến mức khó nhận ra, vẫn ôm chặt lấy bộ đồ như báu vật.
Cửa phòng khép lại, Lục Hành cuối cùng cũng chịu ra ngoài.
Cô lúc này mới dám thở ra, rón rén ngẩng đầu liếc quanh căn phòng lần đầu tiên kể từ khi bước vào.
Một căn phòng lớn như vậy chỉ có mình cô đơn độc giữa khoảng trống mênh mông.
Bộ đồ trong ngực vẫn còn ấm áp. Cô ôm chặt lấy nó, trầm mặc một lúc rồi mới từ từ bước vào phòng tắm.
…
Lúc này, ở hành lang.
Vy Tâm vẫn chưa cam lòng. Móng tay cô ta bấu chặt vào bức tường, ánh mắt đỏ rực, liên tục vùng vẫy thoát khỏi tay Đặng Minh.
Vừa thấy Lục Hành từ phòng bước ra, đôi mắt cô ta bỗng sáng bừng lên như bắt được cơ hội sống sót. Không rõ lấy đâu ra sức, Vy Tâm đẩy phắt Đặng Minh sang một bên, lao nhào đến quỳ níu lấy ống quần của Lục Hành.
“Ngài Lục…” Cô ta thở dốc, ôm chặt lấy ống quần anh không chịu buông. “Em thích anh từ lâu rồi! Mười năm trước... em đã thích anh rồi...!”
Vy Tâm thở từng hơi nặng nhọc, như thể chỉ cần nói chậm lại một chút là sẽ mất anh mãi mãi.
Thấy Lục Hành không ngăn cản, ánh mắt cô ta càng sáng rỡ, lời nói cũng trở nên táo tợn:
“Cái đứa con gái nhà họ Ôn đó có gì tốt chứ? Chẳng qua chỉ là loại ong bướm, nghe nói còn bao nuôi cả đàn ông bên ngoài…”
Câu chưa dứt, Lục Hành đã cúi mắt xuống nhìn cô ta.
Khóe môi khẽ nhếch lên như cười, nhưng ánh mắt thì lạnh như băng, như đang nhìn một người sắp chết.
Anh hỏi, giọng cực kỳ chậm rãi: “Cô vừa nói… gì cơ?”
…
Trước đó, chuyện chú rể và cô dâu cùng vắng mặt trong lễ cưới đã trở thành đề tài bàn tán xôn xao. Sau đó, Ôn Miểu gặp tai nạn ngay trên đường khiến người ta càng nghi ngờ. Nhiều lời đồn đoán cho rằng cô đào hôn vì đã có người đàn ông khác.
Lời đồn thêu dệt, lan nhanh hơn lửa rừng.
Chỉ cần nghĩ đến tên "người đàn ông" không rõ danh tính ấy, đáy mắt Lục Hành càng lạnh đến rợn người.
Anh cắn răng, gằn từng chữ: “Nói… lại… lần… nữa.”
Vy Tâm mở to miệng, nhưng còn chưa kịp phát ra tiếng...
"Bốp!"
Lục Hành không chần chừ, giơ chân đá mạnh một cú.
Vy Tâm bị đá bay ra xa, cả người đập xuống nền hành lang nặng nề, lăn mấy vòng mới dừng lại.
Cô ta còn chưa kịp kêu lên, cơn đau từ ngón tay đã lan thẳng đến tận xương, đau đến mức không thể gào thành tiếng.
Mũi giày da của người đàn ông cố ý dẫm thẳng lên đầu ngón tay cô gái, từng chút một, xoáy mạnh.
Sắc mặt Vy Tâm trắng bệch, gần như có thể nghe rõ tiếng xương khớp bị nghiền nát.
Đau đến mức không nói nổi lời nào, cô ta cố gắng vùng vẫy rút tay ra nhưng Lục Hành lại dẫm càng mạnh.
Vy Tâm hít sâu một hơi lạnh, nước mắt dâng lên đầy khóe mắt.
Tiếng ồn trên lầu đã kinh động đến cha cô ta dưới tầng. Vừa nghe tin, ông vội chạy lên, vừa đúng lúc bắt gặp cảnh tượng con gái mình bị Lục Hành giẫm lên tay, trông vô cùng chật vật.