“Cô chính là con gái nhà họ Ôn?”
Người bước vào là một cô gái trạc tuổi cô, tay ôm theo một chồng quần áo. Ánh mắt cô ta tràn đầy khinh miệt khi nhìn Ôn Miểu.
Đó là con gái của đầu bếp trong nhà, tên gọi là Vy Tâm. Từ nhỏ cô ta đã sống quanh Lục gia, từng gặp Lục Hành vài lần nên tự cho rằng mình là thanh mai trúc mã với anh.
Dù biết Lục Hành không ưa phụ nữ, người giúp việc trong nhà toàn là nam, Vy Tâm vẫn chẳng lấy gì làm ngại. Cô ta thường viện cớ giúp cha mang đồ lên nhằm được thấy Lục Hành.
Không ngờ hôm nay lại bắt gặp Lục Hành ôm một cô gái lạ lên lầu.
Mặt Ôn Miểu khi đó vùi hẳn trong ngực anh, Vy Tâm không thấy rõ. Mãi đến khi nghe cha mình nhắc tới “Đại tiểu thư nhà họ Ôn” từng đính hôn với Lục Hành, cô ta mới biết được thân phận người kia.
Cô ta cho rằng Lục Hành không tham dự hôn lễ tức là chẳng hề quan tâm đến Ôn Miểu. Vậy nên khi nhìn thấy Ôn Miểu, ánh mắt Vy Tâm càng lộ rõ sự khó chịu và bài xích.
Ôn Miểu chỉ im lặng nhìn cô ta, không nói một lời. Vy Tâm nhếch môi, ánh mắt lộ vẻ khinh thường.
Chỉ là một cô gái yếu đuối, chẳng đáng để để tâm.
Cô ta thả lỏng ngón tay, chồng quần áo rơi “bịch” xuống sàn.
Ôn Miểu khẽ nhíu mày.
Vy Tâm chẳng những không thấy ngại, còn cố ý dùng chân giẫm lên đống quần áo với vẻ mặt đắc ý.
Cô ta kiêu ngạo ngẩng cằm lên, tỏ ra như thể mình là nữ chủ nhân nơi này, vênh váo nói với Ôn Miểu: “Đừng tưởng cô là Đại tiểu thư nhà họ Ôn thì muốn làm gì cũng được. Tôi nói cho cô biết, anh Lục tuyệt đối sẽ không…”
“Sẽ không làm sao?”
Cánh cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh, giọng nói lạnh băng vang lên. Lục Hành xuất hiện ở cửa, sắc mặt âm trầm.
Anh vừa dập điện thoại chưa lâu, trong tay vẫn còn cầm máy.
Đôi mắt hẹp dài nheo lại, ánh nhìn quét qua gương mặt Vy Tâm đầy lạnh lùng.
“Cô là ai?”
Giọng anh lãnh đạm, như thể thật sự không nhớ nổi trong nhà có người giúp việc nữ nào.
Lục Hành liếc sang phía sau, ánh mắt hướng về Đặng Minh, không cần nói cũng đủ khiến người kia toát mồ hôi lạnh.
Đặng Minh căng thẳng bước tới, vội vã giải thích: “Là tôi bảo cô ấy mang quần áo lên cho Ôn tiểu thư.”
Trong nhà người hầu toàn là đàn ông, anh nghĩ đưa để phụ nữ đêm lên cho tiện, không ngờ lại gây ra phiền phức lớn như vậy.
Thấy sắc mặt Lục Hành càng lúc càng trầm xuống, Đặng Minh lập tức bước nhanh lên, không dám chậm trễ túm lấy Vy Tâm lôi ra ngoài, đồng thời quay đầu lại khom người xin lỗi Ôn Miểu: “Thật xin lỗi, Ôn tiểu thư, đã làm phiền cô rồi. Tôi sẽ lập tức đưa cô ta đi.”
Chỉ tiếc, Vy Tâm không biết điều. Vừa thấy Đặng Minh cúi đầu xin lỗi Ôn Miểu, cơn tức liền bốc lên ngùn ngụt. Cô ta chống mạnh vào khung cửa, không chịu đi, tức tối hét lên: “Cô ta thì có gì mà là Đại tiểu thư! Cùng lắm cũng chỉ là được nhà họ Ôn đưa đến để lấy lòng… ưm…”
Còn chưa kịp nói xong, môi cô ta đã bị Đặng Minh bịt chặt. Trong tích tắc, giọng mắng chửi biến thành những âm thanh mơ hồ đầy ức nghẹn, lớp trang điểm bị lem hơn nửa.
Lục Hành cau mày, lười biếng liếc mắt ra phía cửa.
Chính ánh mắt đó khiến Vy Tâm lại ảo tưởng dâng lên hy vọng, cô ta ngỡ rằng Lục Hành đang quan tâm mình.
Sắc mặt cô ta sáng rỡ, lập tức vùng mạnh thoát khỏi tay Đặng Minh, giọng run rẩy vì kích động: “Anh Lục... Lục! Em là Vy Tâm... em, em…”
Lời còn chưa dứt, ánh mắt Lục Hành đã trầm hẳn xuống, trong đôi con ngươi sâu thẳm chỉ còn lại sự lạnh lẽo cùng tức giận.
Đã lâu lắm rồi anh chưa từng gặp qua một người phụ nữ nào... ngu dốt đến như vậy.
Ngón tay anh siết nhẹ, vừa định xoay người thì bất ngờ cảm nhận được có người giữ chặt tay áo mình.
Anh cúi đầu, bắt gặp ánh mắt Ôn Miểu đầy lo lắng, bất an nhìn lên anh. Ánh mắt ấy luân phiên lướt qua anh và Vy Tâm, trong đôi mắt to tròn ấy đầy do dự và hoang mang.
Lục Hành vốn chẳng để tâm đến Vy Tâm. Nhưng thấy Ôn Miểu vẫn nhìn chằm chằm vào cô gái đang níu lấy cửa kia, trong lòng anh lại nổi hứng, hơi cúi xuống sát bên tai cô.
Giọng anh trầm thấp, mang theo tia dụ dỗ như gió đêm thì thầm: “Ôn Miểu muốn... tha cho cô ta à?”
Âm cuối khẽ nâng, mang theo một tầng mê hoặc rất khó phân biệt.
Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô. Rõ ràng chỉ là hai chữ rất đỗi bình thường, nhưng khi thốt ra từ môi anh, lại mang theo vài phần ám muội khó hiểu.
Lục Hành cong môi, ánh mắt sáng lặng lẽ quan sát cô gái nhỏ trước mặt.
Nếu cô mở miệng, có lẽ anh sẽ thay đổi ý định.
Chơi một ván theo cách khác, cũng không tệ.
Nhưng Ôn Miểu chỉ mím môi đỏ, ngập ngừng mấy lần, cuối cùng vẫn không nói gì.
Thấy mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía mình, cô cụp mắt, cắn chặt môi, rồi từ từ kéo tay anh đang đặt trên vai mình, khẽ viết lên đó một chữ.
Góc cửa, Vy Tâm đã thôi giãy giụa, đôi mắt mở lớn, ngỡ ngàng nhìn về phía Ôn Miểu, không rõ cô đang làm gì. Một luồng cảm giác bất an dâng trào trong lòng cô ta.
Cho đến khi nét chữ cuối cùng rơi xuống, đáy mắt Lục Hành bỗng thoáng hiện ý cười.
Anh cong môi khẽ cười, đưa tay xoa nhẹ lêи đỉиɦ đầu Ôn Miểu vài cái, giọng nói dịu dàng hiếm thấy: “Bé ngoan.”