Trước đó ở bệnh viện, Đặng Minh đã báo trước cho quản gia chuẩn bị phòng riêng cho cô.
Căn phòng khách được dọn tạm, cách phòng ngủ chính của Lục Hành một đoạn. Nhìn thấy Lục Hành vẫn bế Ôn Miểu trên tay, Đặng Minh thức thời bước nhanh tới trước, mở cửa giúp anh.
Căn phòng khách chỉ được sắp xếp đơn giản, ánh sáng cũng bình thường.
Lục Hành liếc mắt nhìn một vòng, lại cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy trong lòng, khẽ nhíu mày. Ánh mắt anh lạnh nhạt liếc về phía Đặng Minh, rồi không nói gì thêm, quay người đi thẳng về phía phòng ngủ chính của mình.
Đặng Minh ngẩn ra. Anh cứ tưởng Lục Hành chỉ nhất thời nổi hứng, dù gì trước kia khi đính hôn, anh không hề tỏ ra có hứng thú gì.
Thấy Lục Hành đã lên lầu, Đặng Minh vội vàng đuổi theo, cúi người mở cửa giúp.
Đây là phòng ngủ chính của Lục Hành, rộng hơn gấp đôi phòng lúc nãy.
Anh bước vào, đặt cô gái nhỏ lên giường.
Đến khi cảm nhận được lớp đệm mềm dưới lưng, Ôn Miểu mới dám buông bàn tay đang nắm chặt cổ áo anh, nhưng vẫn không ngẩng đầu, chỉ nhìn chằm chằm vào các ngón tay mình, thần người ra.
Ga trải giường màu chì xám, đồng điệu với phong cách lạnh nhạt của chủ nhân căn phòng.
Không nghe thấy anh lên tiếng, Ôn Miểu ngập ngừng ngẩng đầu lên. Vừa mới ngước mặt, cô đã bắt gặp Lục Hành đang đứng ngay bên cạnh, một tay đang xắn tay áo sơ mi.
Mặt cô lập tức đỏ bừng, màu đỏ mới vừa lặn đi đã lại dâng tràn khắp má. Cô cúi đầu thật nhanh, chưa kịp trốn kỹ thì lại nghe thấy tiếng cười trầm thấp, đầy thích thú vang lên.
Lục Hành đã tiến lại gần cô.
Đôi giày da bóng loáng xuất hiện trong tầm mắt, Lục Hành cúi người ngồi xuống trước mặt Ôn Miểu, ngẩng đầu nhìn cô từ dưới lên, khóe môi mang theo ý cười mơ hồ.
Gương mặt Ôn Miểu đỏ bừng như chín mọng. Trên người cô vẫn là bộ đồ bệnh viện xanh trắng đơn bạc, bờ vai gầy khẽ run lên vì lạnh và căng thẳng.
Lục Hành nhận ra cô gái nhỏ này chỉ khi ở bên anh mới sợ anh đến mức như vậy.
Anh vốn ghét mùi thuốc sát trùng của bệnh viện, nên khi đưa cô về nhà, anh đã tự mình đưa cô đi kiểm tra sức khỏe lần cuối. Khi ấy, cô cũng rụt rè trốn sau lưng anh như một chú thỏ con, không dám ló mặt ra ngoài.
Cuối cùng vẫn là Lục Hành phải đích thân kéo cô ra mới hoàn tất được buổi khám.
Sau thời gian dài nằm viện, vết thương trên người Ôn Miểu cơ bản đã hồi phục, chỉ còn chấn động não nhẹ, còn lại đều ổn định.
Chỉ có điều...
Ngón tay thon dài của Lục Hành khẽ vuốt nhẹ gò má cô gái nhỏ, cuối cùng dừng lại ở nốt ruồi lệ ngay dưới mắt phải.
Anh cụp mắt, che giấu cảm xúc bất thường nơi đáy lòng.
Ôn Miểu đã mất trí nhớ.
Ngay cả tên mình, cô cũng chỉ biết qua lời bác sĩ.
Nghĩ tới biểu cảm ngơ ngác của cô lúc biết mình bị mất trí nhớ, khóe môi Lục Hành bất giác cong lên.
Khi anh còn đang trầm ngâm, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa theo nhịp đều đặn. Đặng Minh đẩy cửa bước vào, nhẹ giọng nói:
“Lục tổng, cô Cảnh gọi điện có việc.”
Cô Cảnh chính là cấp dưới của Lục Hành, đi theo anh nhiều năm. Lẽ ra hôm nay anh định qua gặp cô ấy, không ngờ lại dẫn một người hoàn toàn khác về nhà.
Lục Hành ngẩng đầu nhìn Ôn Miểu. Cô chỉ khẽ gật đầu, không nói lời nào. Sau cùng, anh đứng dậy rời đi.
Trước khi đi, anh còn không quên chỉnh lại chiếc áo khoác đang phủ trên người cô.
Chờ tiếng bước chân khuất hẳn, Ôn Miểu mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vẫn đang đi dép lê của bệnh viện, sợ làm bẩn sàn nhà, cô ngồi nguyên ở mép giường không dám cử động.
“Cạch” Tiếng mở cửa lại vang lên. Ôn Miểu tưởng Lục Hành quay lại bèn lập tức ngồi thẳng dậy, hai tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối.
Ngẩng đầu lên… là một gương mặt xa lạ.