Chương 1

Sáng sớm, những tia nắng đầu ngày lặng lẽ xuyên qua lớp rèm mỏng, vương vãi rải xuống mặt đất, khiến không gian trong phòng càng thêm tĩnh lặng và trang nhã.

Ôn Miểu ngồi trước bàn trang điểm, đôi mắt hạnh đen nhánh ánh lên vẻ trống rỗng, nhìn chằm chằm vào hình bóng quen thuộc của thiếu nữ trong gương, như đang thất thần.

Vẫn là gương mặt ấy, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, chỉ có điều, nó đã mất đi sức sống thường ngày.

Cả ngày chưa ăn gì, sắc mặt Ôn Miểu tái nhợt như tờ giấy. Dù đã điểm chút phấn hồng lên má vẫn không thể che đi vẻ xanh xao trên khuôn mặt.

Mái tóc suôn mềm buông rũ hai bên vai, gắng gượng che đi đôi vai gầy gò mảnh khảnh. Chiếc váy cô mặc được thiết kế hở cổ, để lộ phần xương quai xanh mảnh mai, tạo nên vẻ mong manh đầy tinh tế.

Ngón tay thon dài, trắng như ngọc, Ôn Miểu khẽ ngẩng đầu, chậm rãi nhìn vào chính mình trong gương.

Trong gương, thiếu nữ kia vẫn là dáng vẻ mắt sáng mày thanh, môi hồng răng trắng. Chỉ tiếc rằng đôi mắt từng rực rỡ ánh sáng năm nào, nay đã chẳng còn chút thần sắc.

Ánh mắt tĩnh lặng như mặt nước, không một gợn sóng.

Ôn Miểu đặt hai tay lên đầu gối, lặng lẽ ngồi yên, mặc cho chuyên viên trang điểm đứng phía sau giúp cô chỉnh lại tóc tai.

Mái tóc mềm mại, rũ nhẹ, gọn gàng như chính chủ nhân của nó. Vì hôm nay là ngày thành hôn, chuyên viên trang điểm đã đặc biệt búi tóc cho cô, chỉ dùng một chiếc trâm nhỏ để cố định phía sau đầu.

Chiếc trâm nhỏ dưới ánh mặt trời lấp lánh ánh vàng, càng tôn lên làn da trắng mịn như tuyết của thiếu nữ. Ngay cả chuyên viên trang điểm cũng không khỏi buột miệng khen ngợi một câu.

Chỉ tiếc rằng... chủ nhân của chiếc trâm ấy không hề vui vẻ chút nào.

Bên ngoài phòng, tiếng khách khứa rộn ràng vang lên, lẫn trong tiếng đóng mở cửa, vẫn có thể mơ hồ nghe thấy âm thanh chúc mừng từng đợt truyền vào. Giữa tiếng ồn ào ấy, không thiếu những lời gọi lo lắng xen lẫn vui mừng của bố Ôn và mẹ Ôn.

Nhớ đến những lời mẹ nói với mình trước đó, Ôn Miểu khẽ cong môi, đầu ngón tay đặt lên mép bàn hơi run nhẹ, cuối cùng chậm rãi siết chặt lại, cuộn thành một nắm.

Đang chìm trong suy nghĩ, cánh cửa lớn bỗng bị ai đó đẩy mở từ bên ngoài. Gương mặt quen thuộc của mẹ Ôn xuất hiện nơi ngưỡng cửa.

Bà khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh nhạt lướt từ trên xuống dưới, nhìn chăm chăm vào hình ảnh Ôn Miểu phản chiếu trong gương. Đôi hàng lông mày hơi nhíu lại.

Chiếc váy cưới trắng muốt phủ xuống, làm tôn lên làn da trắng như tuyết của thiếu nữ. Mái tóc dài mềm mại được búi gọn phía sau đầu, để lộ chiếc cổ mảnh mai. Mười ngón tay thon dài, trắng nõn như ngó sen.