Thế giới 1 - Chương 9: Phó bản Núi Hừng Đông

"Pháo hoa? Không phải đã dặn là không được mang vật dễ cháy nổ sao?" Vừa nghe vậy, thầy giáo liền trừng mắt lườm cậu học sinh kia.

Cô giáo lại nhẹ nhàng khuyên giải: "Tình huống đặc biệt mà thầy, chỉ cần chú ý một chút khi đốt là được."

Tô Thính Ngư đứng một bên quan sát đám NPC tìm ra hộp pháo hoa và một chiếc đèn pha công suất lớn.

Chiếc đèn được treo lên một thân cây. Chẳng mấy chốc, trời đã tối hẳn nhưng những NPC mất tích vẫn chưa quay về.

Một quả pháo hoa rít lên một tiếng "vèo" rồi bay vυ"t lên trời đêm.

Bùm!

Pháo hoa nổ tung, bung nở thành một đóa hoa rực rỡ trên cao.

"Cậu có thấy Tần Thất đâu không?" Tô Thính Ngư liếc qua Lão Tào và anh chàng "Không Hói Đầu" ở gần đó, nhưng không tìm thấy bóng dáng Tần Thất.

Khinh Như Yên ngớ người: "Hả? Tần Thất á? Cậu ta không ở trong khu cắm trại sao?"

Thôi được rồi.

Xem ra là đi tong thật rồi.

Tô Thính Ngư tò mò ghê, không biết cái tên tự nhận mình "não có vấn đề" ấy đã chạy đi đâu rồi nhỉ?

---

Lúc này, Tần Thất đúng là không có ở trong khu cắm trại.

Hắn đang đứng trên một cành cây cao, cành lá rậm rạp đã che khuất hoàn toàn thân hình hắn. Xuyên qua kẽ lá, ánh mắt hắn hờ hững nhìn xuống mấy cái xác NPC có lẽ đã lạnh ngắt dưới gốc cây.

Một bóng đen lờ mờ mang hình người đang cúi rạp trên một trong những cái xác đó, tham lam hút lấy một luồng khí màu trắng nhạt. Cái xác dần khô quắt lại, cùng lúc đó, từng tia lửa lập lòe ánh sáng đen từ bóng đen tách ra, chui vào cái xác đã khô héo.

Đêm nay trăng tròn vành vạnh.

Một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trên cành cây.

Trước mặt Tần Thất, một thanh cổ kiếm bằng đồng đột ngột xuất hiện. Thân kiếm khắc đầy ký hiệu cổ xưa, tỏa ra một luồng hắc khí âm sát bao bọc xung quanh. Chuôi kiếm quấn từng vòng lụa màu trắng xám, hai đầu dải lụa thừa ra khẽ đung đưa trong gió.

Tần Thất dùng tay phải nắm lấy chuôi kiếm. Ngay lập tức, luồng hắc khí âm sát trên thanh cổ kiếm sôi trào mãnh liệt, biến ảo thành vô số cái đầu lâu tí hon bằng nắm tay, ngũ quan lõm vào, đang gào thét trong câm lặng.

Bóng đen dưới gốc cây dường như cảm nhận được sự tồn tại đáng sợ nào đó. Trong nháy mắt, hắc khí trên người nó cuộn lên điên cuồng rồi lao đi, cố gắng trốn thoát.

Thấy vậy, Tần Thất liền nhảy khỏi cây, vừa chạm đất đã bộc phát một tốc độ không tưởng, lao vυ"t đến chắn trước mặt bóng đen chỉ trong chớp mắt.

Thanh kiếm trong tay thuận đà chém xuống!

"Rééé!!"

Chỉ trong vài giây tiếp xúc ngắn ngủi, bóng đen đã bị những cái đầu lâu tí hon do âm khí biến ảo ra cắn nuốt mất nửa khuôn mặt.

Nó rú lên thảm thiết, càng không dám dừng lại.

Ngay sau lưng Tần Thất, vài tiếng xé gió kèm theo mùi tanh tưởi nồng nặc lao đến.

Hắn nghiêng người né tránh.

Đảo mắt nhìn lại, mấy cái xác trên mặt đất đã "sống" dậy. Quần áo chúng nhàu nát, dính đầy vết máu chưa khô, hốc mắt rực lên một ngọn lửa đen ngòm. Dù cử động có hơi cứng nhắc như con rối gỗ, nhưng khi đã khóa chặt được vị trí của Tần Thất, chúng liền gầm lên rồi điên cuồng lao tới, hệt như sói đói thấy mùi máu tanh.

"Gàooo!!" Lũ con rối gào thét.

Vẻ mặt Tần Thất vẫn bình tĩnh như cũ. Hắn giơ thanh cổ kiếm bằng đồng lên, vừa né tránh móng vuốt của con rối, vừa đâm mũi kiếm một cách chuẩn xác vào yếu huyệt của nó!

Vô số cái đầu lâu âm sát tí hon trên thân kiếm nhảy nhót không ngừng, như thể vừa gặp được món ngon tuyệt hảo, chúng ngấu nghiến cắn nuốt hắc diễm bên trong con rối.

Hắc diễm dường như đã gặp phải khắc tinh bẩm sinh, khi đối diện với thanh cổ kiếm bằng đồng thì không hề có chút sức phản kháng nào.

Mất đi hắc diễm, con rối liền biến trở lại thành cái xác khô quắt. Chỉ có điều lần này, đến xương cốt cũng chẳng còn, chỉ sót lại một cái túi da người trống rỗng.

Sau khi Tần Thất nhẹ nhàng giải quyết xong mấy con rối, bóng đen kia đã sớm chạy mất dạng, hoàn toàn không còn tung tích.

Hắn cúi đầu nhìn mấy cái đầu lâu âm sát trên thanh cổ kiếm, mỗi cái đều lộ ra vẻ mặt thỏa mãn kiểu "Đói meo râu cuối cùng cũng được một bữa no, đúng là không dễ dàng gì", sau đó, hắn lạnh lùng cắm phập thanh kiếm xuống đất.

Tức thì, mấy cái đầu lâu tí hon còn đang ríu rít bỗng im thin thít như gà. Có cái còn không giữ nổi hình người, "bụp" một tiếng, tan thành một luồng hắc khí.

"Ăn no rồi à?" Tần Thất nhìn chằm chằm thanh cổ kiếm, lên tiếng.

Bụp! Bụp! Bụp!

Toàn bộ những cái đầu lâu còn lại đều tan thành hắc khí, lặng lẽ như một vật chết dính chặt vào thân kiếm, không một chút động tĩnh.

"Lần sau, đừng để nó chạy thoát." Tần Thất nhìn về hướng bóng đen vừa tẩu thoát.

Vυ"t!

Thanh cổ kiếm đang im như thóc bỗng phấn khích tự mình bay lên khỏi mặt đất. Luồng hắc khí âm sát kích động, ríu rít bay vòng quanh Tần Thất như thể đang hứa hẹn lần sau nhất định sẽ không để vuột mất món điểm tâm béo bở có thể tự mình lớn lên đó!

Nhất định! Sẽ! Nuốt! Chửng! Nó!

Lúc này, Tần Thất mới quay đầu nhìn về phía chiếc đèn pha đang chiếu sáng trên một cái cây ở phía xa.

Chẳng thu hoạch được gì.

Phải về thôi.

---

Trong khu cắm trại, chẳng có bữa tối tụ tập nào của đám NPC, cũng chẳng có câu chuyện nào để nghe.

Tô Thính Ngư ăn cơm xong, xách một chiếc ghế xếp ra ngồi trước lều của mình, hai tay chống cằm, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại một cách buồn chán.

"Có người về rồi!"

"Là Quý Trăm Triệu à... Không phải bạn Lý Kiến..."

Đám NPC đang canh gác ở rìa khu cắm trại có động tĩnh. Tô Thính Ngư nhìn sang thì thấy Tần Thất, người đã biến mất cả ngày trời, vừa quay trở về.

Ngây ra một lúc, Tô Thính Ngư mới nhận ra "Quý Trăm Triệu" là tên của Tần Thất trong phó bản này.

Tô Thính Ngư nhìn người đàn ông vừa trở về. Hắn mang một vẻ mặt bình thản, phong thái cao lãnh không màng thế sự, nhưng ai mà ngờ được cái người này... não lại có vấn đề.