Thế giới 1 - Chương 8: Phó bản Núi Hừng Đông

"Hôm qua trên người Tiểu Hạ hình như cũng có mùi này. Tối qua cậu ngủ cùng cậu ấy, không phải là bị lây mùi rồi chứ?"

"Hả? Vậy... vậy tối nay tớ không ngủ với cậu ấy nữa, tớ ngủ với cậu được không? Tớ ngủ một mình hơi sợ..."

"Chuyện này... được thôi, nhưng lúc ngủ đừng có lại gần tớ đấy."

Bước chân Tô Thính Ngư khựng lại. Cô nhìn theo bóng dáng rời đi của hai nữ sinh.

Cô đột nhiên nhớ lại, tối hôm qua khi "thứ đó" xuất hiện, hình như cô cũng đã ngửi thấy một mùi bùn tanh.

---

Buổi tối, mọi người lại tụ tập cùng nhau ăn tối. Đây là đề nghị của hai vị giáo viên vì cho rằng nó có lợi cho sự hòa hợp của tập thể.

Thực đơn đêm nay là các món ăn dã chiến, đều là do đám NPC bắt được trong hôm nay, có cá nướng, trứng chim nướng, thịt thỏ nướng...

Anh chàng cao gầy kể chuyện tối qua lại bị đẩy ra, bắt cậu ta tiếp tục kể chuyện cho cả đoàn nghe.

Cậu ta nuốt một miếng thịt thỏ nướng, lau miệng rồi nói: "Đêm nay, chúng ta lại tiếp tục kể về núi Hừng Đông."

"Hôm qua kể rồi mà?"

"Kể chuyện khác đi!"

Anh chàng cao gầy ra vẻ cao thâm khó lường, lắc đầu: "Không giống đâu, lần này là một phiên bản khác của núi Hừng Đông."

"Từ rất lâu rất lâu về trước, có một trấn nhỏ thường xuyên bị một con yêu quái quấy nhiễu. Con yêu quái đó tu luyện một loại yêu pháp kỳ quái, có thể hút nỗi sợ và tinh khí của con người. Nó còn tinh thông tà thuật gửi hồn, sau khi ăn mất hồn phách của người ta, nó có thể tách ra một tia hồn khí để nhập vào thân xác người chết, biến họ thành con rối. Nó dùng con rối để dụ dỗ và gϊếŧ hại nhiều người sống hơn..."

"Người dân trong trấn sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng. Cuối cùng có một ngày, một vị cao nhân đã đắc đạo thành tiên đi ngang qua nơi đây. Sau khi đã hiểu rõ ngọn ngành, ông liền ra tay tiêu diệt yêu quái."

"Nhưng không ngờ rằng, con yêu quái đó đã sớm tu luyện được ác hồn bất tử bất diệt. Chỉ cần gần đó có người sống không ngừng cung cấp những cảm xúc tiêu cực như sợ hãi, căm hận, thì dù chỉ còn lại một tia tàn hồn, nó cũng có thể lớn mạnh và tái sinh."

"Vì không thể tiêu diệt hoàn toàn, vị cao nhân liền nghĩ ra phương pháp phong ấn. Đầu tiên, ông cho người dân trong trấn dời khỏi nơi này, cắt đứt nguồn cung cấp cảm xúc tiêu cực từ người sống cho yêu quái. Sau đó, ông thi triển tiên thuật dời non lấp biển, biến ra một ngọn núi lớn để trấn áp yêu quái xuống lòng đất, đồng thời bày ra bốn mươi chín tòa Khóa Hồn Bia trên núi!"

“Khóa Hồn Bia?” Tô Thính Ngư chớp mắt.

"Từ đó, trên đời bớt đi một con yêu quái khét tiếng, và có thêm một ngọn núi."

"Và ngọn núi này, mấy năm trước tớ đã tra tài liệu, rất có thể chính là núi Hừng Đông của chúng ta."

Anh chàng cao gầy nói xong, thở ra một hơi dài.

Đám NPC ban đầu cũng bị dọa, nhưng sau khi hoàn hồn lại thì sôi nổi chế giễu:

"Phiên bản này còn khó tin hơn nữa chứ?"

"Lại còn yêu quái với cao nhân... Sao cậu không kể chuyện Tôn Ngộ Không đánh Bạch Cốt Tinh luôn đi?"

"Cảnh báo! Sau khi kiến quốc không được thành tinh!"

"..."

Cả đám NPC không mấy để tâm, nhưng sắc mặt của mấy người chơi thì lại khác.

Tô Thính Ngư tìm cơ hội đến hỏi anh chàng cao gầy.

"Câu chuyện có phần tiếp theo không? Nếu Khóa Hồn Bia bị hư hại thì sẽ thế nào?"

"Một bạn nữ mà lại đi hỏi chuyện này..." Anh chàng cao gầy có chút kinh ngạc, nhưng thấy Tô Thính Ngư có vẻ hứng thú nên cũng thuận miệng nói: "Chuyện này có phần tiếp theo. Vị cao nhân đó trước khi rời đi đã để lại một lời nhắn."

"Khóa Hồn Bia không thể gϊếŧ chết yêu quái, chỉ có thể phong ấn. Nếu bia bị hư hại, sức mạnh phong ấn sẽ suy yếu."

"Mà những tấm bia đá đã hư hại thì kỵ nhất là dính phải máu người. Một khi dính phải, Khóa Hồn Bia sẽ hoàn toàn biến thành đá bình thường."

"Đến lúc đó, yêu quái sẽ thoát ra ngoài! Gây họa cho nhân gian!"

---

Đêm đó, Tô Thính Ngư lại vác gậy gỗ lượn lờ bên ngoài khu cắm trại.

Mãi đến nửa đêm về sáng, vì chẳng phát hiện được gì nên cô đành quay về đi ngủ.

Sáng ngày thứ ba của phó bản, Tô Thính Ngư tiếp tục đi về phía tây để tìm những tấm bia đá. Có những tấm bia chỉ có một vài góc cạnh nhỏ lộ ra trên mặt đất, lại còn bị cỏ dại che phủ nên rất khó tìm.

"Đây là tấm bia đá thứ mười tám..."

Lại mất thêm một ngày, Tô Thính Ngư đã đi gần hết sườn tây của núi Hừng Đông. Tính đến hiện tại, cô đã tìm được mười tám tấm bia đá. Có thể trên đường đi, một vài tấm bia đá khó nhận dạng đã bị cô bỏ sót.

"Mai đi về phía đông tìm xem sao."

Trời sắp tối, Tô Thính Ngư quay về khu cắm trại thì lại phát hiện bầu không khí có gì đó không ổn.

Hai nữ sinh đang lau nước mắt, bên cạnh là hai vị giáo viên đang an ủi họ.

Tô Thính Ngư thấy Khinh Như Yên đứng ở bên cạnh nhìn, liền đi tới hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Khinh Như Yên thấy là Tô Thính Ngư thì liền trả lời: "Hình như có một NPC mất tích."

"Mất tích?" Tô Thính Ngư lặp lại, quay đầu nhìn hai nữ sinh đang khóc nức nở ở phía xa.

"Thầy ơi, tụi em chỉ tách ra có một lúc thôi mà họ đã biến mất không thấy tăm hơi rồi..."

"Tụi em tìm loanh quanh nãy giờ cũng không thấy một bóng người nào cả..."

Cô giáo an ủi: "Đừng lo các em, nói không chừng là do các bạn mải chơi quá, lạc trong rừng một lúc thôi, sẽ sớm quay lại ấy mà."

"Thầy ơi, hay là chúng ta đi tìm bạn Lý Kiến đi ạ!"

"Đúng đó thầy!"

Một học sinh lên tiếng đề nghị.

Thầy giáo nhìn mặt trời đã sắp lặn sau núi rồi lắc đầu: "Trời sắp tối rồi. Tuy trong rừng không có gì nguy hiểm, nhưng tối đến sẽ rất khó tìm người."

"Trên cái cây cao nhất gần khu cắm trại có treo thiết bị chiếu sáng, nếu các bạn bị lạc mà thấy ánh đèn thì sẽ tìm được đường về thôi."

Một nam sinh đột nhiên nghĩ ra gì đó, nói: "Em có mang theo pháo hoa, đợi trời tối có thể đốt lên làm đạn tín hiệu!"