Đống lửa đã tắt, nhưng đèn chiếu sáng vẫn còn điện nên trong khu cắm trại không quá tối. Trái lại, bên ngoài khu cắm trại thì tối om một mảnh. Vì trong khu trại không có chỗ nào phù hợp, Khinh Như Yên chỉ có thể đi ra ngoài.
Dựa vào ánh sáng yếu ớt của điện thoại, cô ta tìm một lùm cây rồi ngồi xổm xuống.
Gió đêm hơi lạnh. Khinh Như Yên không mặc áo khoác, cánh tay trần bị gió thổi cho hơi run lên.
Sau khi giải quyết xong, cô ta đứng dậy. Ngay khi vừa quay đầu đi, sắc mặt cô ta tái đi trong nháy mắt.
Trên cành cây cao sáu bảy mét cách đó không xa, có một bóng đen sì đang ngồi xổm. Nhìn kỹ lại, cái bóng đó có hình người, đủ cả tay chân.
Nửa đêm nửa hôm ai rảnh rỗi đi leo cây chứ?!
Khinh Như Yên cảm thấy hơi rợn tóc gáy, hơi thở bất giác nhẹ đi, cơ thể cứng đờ, khẽ run lên. Cô ta định lặng lẽ rời đi.
Răng rắc!
Dưới chân hình như đã dẫm phải cành khô. Một tiếng động rất nhỏ vang lên, nhưng trong màn đêm yên tĩnh lại rõ ràng một cách khác thường.
Sắc mặt Khinh Như Yên trắng bệch.
Một ánh mắt lạnh lẽo quét tới.
Không kịp nghĩ nhiều, trong đầu Khinh Như Yên chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất.
Chạy!
Giữa lúc đó, cô ta ngoảnh lại liếc nhìn cành cây. Bóng đen đã biến mất!
Sột soạt...
Khinh Như Yên cắn chặt môi, cơ thể không kìm được mà run lên bần bật.
Khoan đã!
Âm thanh này... ở dưới đất... ở ngay sau lưng!
Nó đang tiến lại gần cô ta!
Khinh Như Yên đã đánh rơi điện thoại trên đường nên nhìn không rõ lắm, chỉ thấy lờ mờ một bóng người.
Nó đang không ngừng áp sát cô ta.
Giờ phút này, Khinh Như Yên chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Chạy!
Sắp đến khu cắm trại rồi!
Nhưng khi Khinh Như Yên nhìn thấy phía trước lại có thêm một bóng đen nữa, hai chân cô ta tức thì mềm nhũn như bún, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất.
Đúng lúc này, "bóng đen" phía trước bỗng lên tiếng: "Khinh Như Yên?"
“Bóng đen này sao lại biết biệt danh trong game của mình? Là người chơi!” Đầu óc Khinh Như Yên thoáng chốc tỉnh táo lại. Giọng nói này... là của cô người chơi nữ kia!
Khinh Như Yên tiếp tục chạy như điên, cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của bóng đen, chính là Tô Thính Ngư!
"Nửa đêm cô không ngủ, ra ngoài chạy lung tung làm gì vậy?" Tô Thính Ngư đứng yên tại chỗ, nghiêng đầu hỏi.
Khinh Như Yên vừa nghe, suýt nữa đã không nhịn được mà chửi một câu: "Mày cũng ra ngoài chạy lung tung thì có tư cách gì mà nói bà đây!". Nhưng ánh mắt lạnh lẽo và đầy ác ý từ phía sau khiến cô phải nuốt ngược lời nói vào trong.
Lúc lướt qua Tô Thính Ngư, cô ta hình như thấy trong tay cô gái kia có cầm cái gì đó, nhưng chuyện đó không quan trọng, chạy thoát thân quan trọng hơn!
Có lẽ do lương tâm trỗi dậy, Khinh Như Yên nhắc một câu: "Chạy mau!"
Sau khi chạy được mấy chục mét, Khinh Như Yên thở hồng hộc. Lúc này, cô ta mới phát hiện cô nàng người chơi kia hình như không chạy theo mình.
Trí tò mò trong phút chốc đã chiến thắng nỗi sợ hãi, Khinh Như Yên quay đầu lại.
Ngay lập tức, da đầu cô ta tê rần!
Cô nàng người chơi tên Thiên sứ Tô đang nghiêng đầu nhìn về phía cô ta một cách đầy khó hiểu, hồn nhiên không biết rằng, ngay sau lưng cô ấy, một bóng đen đang từ từ tiến lại gần.
Khinh Như Yên há miệng, định lên tiếng nhắc nhở, nhưng đã không còn kịp nữa.
Bóng đen đã đến rất gần cô gái, khoảng cách chưa đầy một mét. Chỉ cần vươn tay ra là có thể dễ như trở bàn tay mà tóm lấy, sau đó bóp nát sinh mệnh mỏng manh của cô.
"Cẩn thận..."
Phanh!
Rắc!
Khinh Như Yên hóa đá tại chỗ, há to miệng, hoàn toàn mất tiếng.
---
Hai mươi phút trước.
Tô Thính Ngư trằn trọc mãi không ngủ được. Cô nhớ thương cây gậy gỗ mà mình đã giấu ở bên ngoài. Thấy mọi người chắc cũng đã ngủ cả, cô bèn lén la lén lút như mèo, chuồn ra khỏi khu cắm trại.
Lúc quay về, cô không tiện vác theo một cây gậy gỗ dài như vậy, vì nó hoàn toàn không phù hợp với hình tượng tiểu tiên nữ yếu đuối của cô.
Nơi giấu gậy hơi xa, xung quanh lại tối om, suýt nữa thì Tô Thính Ngư đã đi lạc.
Tại nơi có hai cái cây mọc sát nhau, Tô Thính Ngư rút cây gậy của mình ra.
Sau đó, cô vác gậy lên vai, chuẩn bị quay về đi ngủ.
Thân là tiểu tiên nữ, sao có thể thức đêm được.
Tô Thính Ngư vừa đi đến gần khu cắm trại thì nghe thấy một chuỗi tiếng bước chân hoảng loạn. Cô tò mò quay đầu lại.
"Khinh Như Yên?"
Thị lực của Tô Thính Ngư cực tốt, liếc mắt một cái là nhận ra Khinh Như Yên ngay. Vì thế, cô hỏi một câu: "Nửa đêm cô không ngủ, ra ngoài chạy lung tung làm gì vậy?"
Vừa dứt lời, Tô Thính Ngư mới để ý đến cây gậy trong tay mình...
Thôi xong.
Tô Thính Ngư định giấu cây gậy đi, kiên quyết không thể để sụp đổ hình tượng tiểu tiên nữ được. Ai ngờ Khinh Như Yên không hề dừng lại, cứ thế kinh hoàng thất sắc chạy lướt qua người cô, như thể phía sau có quái vật gì đó đang đuổi gϊếŧ cô ta.
"Chạy mau!" Tô Thính Ngư còn nghe được một câu khó hiểu như vậy.
“Nửa đêm không ngủ còn ra ngoài chạy bộ à? Giảm béo sao?” Ai ngờ, Khinh Như Yên lại quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi tột độ, giống như đang tận mắt chứng kiến một vụ án mạng.
“Cái gì vậy trời?” Từ sau lưng, một luồng khí lạnh ập đến.
Khinh Như Yên đang hét lên: "Cẩn thận..."
Tô Thính Ngư phản xạ có điều kiện, xoay người vung gậy ra sau!
“Phanh!” Cây gậy dường như đã đập trúng một vật thể đen sì. Ngay sau đó, một đường parabol vô cùng đẹp mắt hiện lên trên bầu trời đêm, tựa như một vệt sao băng vụt qua. Vài giây sau, trong khu rừng tối đen như mực vang lên một tiếng rơi bịch xuống đất.
“Rắc!” Sau đó, im bặt!
Tô Thính Ngư chớp đôi mắt to, liếc nhìn vào sâu trong rừng, rồi lại liếc nhìn cây gậy của mình. Mãi lúc sau cô mới nhận ra, bàn tay nhỏ không cầm gậy của cô khẽ vỗ vỗ lên ngực: "Cái quái gì vậy, dọa chết người ta mà~!”