Công năng: Có thể phong ấn một số yêu ma tà vật. Chỉ cần không bị vỡ nát là có thể tái sử dụng, với điều kiện bên trong không phong ấn thứ gì.
Có thể mang ra khỏi phó bản: Không.
Độ bền: 75%, có thể sửa chữa (dưới 50% có xác suất hư hại, nhưng sửa được; dưới 20% vật phẩm hỏng hoàn toàn, không thể sửa chữa).
Ghi chú: Đồ cổ dễ vỡ, xin nhẹ tay.]
"Xììì..."
Nhìn thấy độ bền, Tô Thính Ngư hít một hơi khí lạnh. Nếu cô nhớ không lầm, trong bốn tấm bia vừa rồi, không có tấm nào có độ bền quá 70%, vậy mà sau khi dung hợp, độ bền lại tăng vọt.
Hơn nữa, ở mục phẩm cấp còn có thêm ghi chú "có thể nâng cấp". Chẳng lẽ cứ tiếp tục dung hợp thì bia đá sẽ được nâng cấp sao? Sau khi nâng cấp, liệu nó có thể dùng để đối phó với con quỷ kia không?
Càng nghĩ càng phấn khích, Tô Thính Ngư vung tay, quyết định đem hết số bia đá còn lại ra dung hợp!
Một tấm, hai tấm... bốn tấm.
Khi cô lấy ba tấm bia đá còn lại xếp chồng lên tấm bia mới, quả nhiên, thông báo dung hợp của hệ thống lại xuất hiện.
Dung hợp!
Lại dung hợp!
Dung... Ngay khi Tô Thính Ngư chuẩn bị dung hợp lần thứ tư thì sờ phải khoảng không.
Cô nhìn lại, phát hiện chỉ còn sót lại hai tấm bia đá chưa từng dung hợp, cộng với tấm bia mới toanh vừa được tạo ra, tổng cộng chỉ có ba tấm, không đủ số lượng tối thiểu để kích hoạt cơ chế.
Tô Thính Ngư bấm đốt ngón tay tính đi tính lại mấy lần, mắt lập tức trợn tròn.
Trời ạ... còn thiếu đúng một tấm nữa!
Không cam lòng, cô cứ nhìn chằm chằm vào độ bền 95% của tấm bia mới, nhìn một lần, rồi lại nhìn một lần, rồi lại nhìn thêm lần nữa...
"Tức chết đi được!"
Tô Thính Ngư ôm đầu, mặt mày ủ rũ.
Tần Thất vừa quay về đã bắt gặp đúng cảnh này, anh lên tiếng hỏi: "Sao vậy?"
Tô Thính Ngư trề môi, kể lại phát hiện của mình về việc dung hợp bia đá cho Tần Thất nghe. Anh lộ rõ vẻ kinh ngạc, cầm lấy tấm bia mới kiểm tra, và khi thấy độ bền cao đến 95%, anh không thể không tin.
"Không sao, ngày mai chúng ta tìm thêm một tấm nữa là được." Sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, Tần Thất lên tiếng an ủi.
Tô Thính Ngư đành miễn cưỡng đáp: "Thôi được..."
Cay thật chứ.
Thật khó chấp nhận mà. Cô cất cả ba tấm bia đá vào kho đồ, mắt không thèm nhìn tới nữa.
"À đúng rồi, Tần Thất." Tô Thính Ngư đột nhiên nghĩ ra một vấn đề: "Mười hai tấm bia đá tôi để trong kho đồ cả ngày có thấy chúng nó dung hợp đâu, sao lôi ra ngoài là được vậy?"
Tần Thất hơi nhíu mày: "Kho đồ là một không gian đặc biệt, có lẽ có quy tắc nào đó hạn chế việc dung hợp bên trong."
"Ồ."
Dù không nhận được câu trả lời rõ ràng, Tô Thính Ngư cũng không bận tâm thêm nữa.
"Tần Thất, ngủ ngon nhé."
Nói rồi, cô vui vẻ ôm chiếc túi ngủ mà Tần Thất vừa mang về, chuẩn bị đi ngủ. So với tính đặc thù của kho đồ, cô còn mong chờ sáng mai ngủ dậy để đi tìm tấm bia đá cuối cùng hơn nhiều!
"Ừm..." Tần Thất sắp xếp xong số vật tư mới mang về, thêm vài thanh củi vào đống lửa, chắc chắn rằng nó có thể cháy đến nửa đêm rồi mới đứng dậy đi vào bếp.
Nằm trong túi ngủ đặt trên một đống cỏ khô, Tần Thất hơi nghiêng đầu, nhìn về phía phòng ngủ.
Ngủ ngon.
---
Phó bản ngày thứ sáu.
Sau một đêm nghỉ ngơi, Tô Thính Ngư và Tần Thất lại lên đường tìm kiếm những tấm bia đá còn lại. Thế nhưng, mấy tấm bia họ tìm thấy liên tiếp đều đã bị vấy máu, biến thành những cục đá bình thường.
"Đây là tấm thứ ba mươi tư rồi, lại dính máu nữa..." Tô Thính Ngư chu cái miệng nhỏ, mặt mày đầy thất vọng.
Cả buổi sáng mà không tìm thấy nổi một tấm bia nào hữu dụng, so với thu hoạch của ngày hôm qua đúng là một trời một vực.
Tần Thất đưa mắt quét quanh những lùm cây thấp bé xung quanh, dường như phát hiện ra điều gì đó, anh liền đi về phía một lùm cây.
"Hửm?" Tô Thính Ngư tò mò quay đầu lại.
Tần Thất cúi người, vươn tay vạch lùm cây ra. Khi nhìn thấy một góc đồ vật lấp ló trên mặt đất, ánh mắt anh khựng lại.
"Ở đây hình như còn một tấm bia đá." Giọng anh vang lên.
Tô Thính Ngư nghe vậy liền tức tốc chạy tới.
Bên dưới lùm cây, một phần nhỏ của một tảng đá hơi nhô lên khỏi mặt đất. Cô háo hức nhìn Tần Thất từ từ đào lớp đất xung quanh, những ký hiệu quen thuộc dần lộ ra.
"Là bia đá!" Tô Thính Ngư reo lên, mặt rạng rỡ niềm vui.
Tấm bia này nằm ở vị trí khuất lánh nên vẫn chưa bị dính một giọt máu nào. Tần Thất thử đào nó lên nhưng không tài nào nhúc nhích được, như thể có một quy tắc nào đó đang ngăn cản anh.
"Để tôi, để tôi!" Tô Thính Ngư hăng hái ngồi xổm xuống, hai tay bám vào mép bia đá, chỉ cần hơi dùng sức một chút, tấm bia mà Tần Thất loay hoay mãi không lấy ra được đã bị cô nhẹ nhàng nhổ bật lên.
Bia đá vừa cầm vào tay, Tô Thính Ngư liền kiểm tra thông tin ngay lập tức.
"Độ bền 32%. May quá, may quá, vẫn chưa hỏng hoàn toàn." Nhìn tấm bia đá nhỏ bé bị hư hại khá nhiều, cô thở phào nhẹ nhõm. Cô cứ sợ là sẽ công cốc.
Sau khi Tô Thính Ngư dung hợp bốn tấm bia đá, một tấm bia hoàn toàn mới đã xuất hiện, với những thông tin đã thay đổi đáng kể.
[Vật phẩm: Bia Đá Tang Thương.
Phẩm cấp: Đồng thau.
Công năng: Có thể phong ấn những yêu ma tà vật tương đối mạnh. Chỉ cần không bị vỡ nát là có thể tái sử dụng, với điều kiện bên trong không phong ấn thứ gì.
Có thể mang ra khỏi phó bản: Có.
Độ bền: 100% (tối đa). (Mỗi lần sử dụng vật phẩm sẽ làm giảm độ bền).
Ghi chú: Đồ cổ dễ vỡ, xin nhẹ tay.]
Phẩm cấp, công năng, độ bền... tất cả đều đã thay đổi. Nhưng quan trọng nhất là, tấm bia đá cấp Đồng thau hoàn toàn mới này lại có thể mang ra khỏi phó bản!
"Tần Thất, giao diện ghi là có thể mang ra khỏi phó bản, là theo đúng nghĩa đen luôn phải không?"
Tô Thính Ngư đưa tấm bia đá cho Tần Thất xem, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh không chớp.