Nói đơn giản, Tần Thất cảm thấy việc xử lý một đám rối sẽ không "hời" bằng xử lý một đám rối cộng thêm một con yêu quái lợi hại hơn, cho nên bây giờ anh ta đang cho con yêu quái trong bóng tối một cơ hội để phát triển an toàn? Chờ "nuôi cho béo rồi thịt"?
Lúc này, Tô Thính Ngư cuối cùng cũng chắc chắn một trăm phần trăm rằng Tần Thất không phải là người chơi tân binh.
Tân binh nào lại biết những quy tắc ngầm này chứ?
Tân binh nào trong phó bản đầu tiên lại không muốn ẩn mình chờ thời mà còn muốn đi săn cả Boss phó bản?
"Phần thưởng của trò chơi này hữu dụng lắm sao?" Tô Thính Ngư lẩm bẩm một câu.
Tần Thất đi khá gần nên đương nhiên nghe được.
Anh hơi cúi đầu, ánh mắt dừng trên đôi ủng đen cứng cáp của mình, khẽ tự nói: "...Có lẽ vậy."
Hửm? Có lẽ? Có lẻ gì cơ?
Tô Thính Ngư nghi hoặc quay đầu lại. Nhưng mà người bên cạnh vẫn mang vẻ mặt nhàn nhạt, không nhìn ra bất cứ phản ứng khác thường nào.
Tần Thất đi trước dẫn đường. Tô Thính Ngư vốn bị mù đường, mấy ngày nay dù có đi tìm bia đá thì cũng chỉ đi theo đường thẳng, mỗi lần cần rẽ là phải làm dấu để nhận đường.
Bây giờ đi qua rất nhiều khúc quanh mà không có dấu hiệu gì, Tô Thính Ngư hoàn toàn không rõ mình đang đi đâu.
Một lát sau.
Khi thấy một căn nhà gỗ xuất hiện phía trước, Tô Thính Ngư chớp chớp đôi mắt to.
"Tần Thất, đây không phải... căn nhà gỗ chúng ta thấy vào ngày đầu tiên sao?"
"Ừ." Tần Thất khẽ đáp: "Khu cắm trại không ở được nữa, nơi này có thể làm nơi dừng chân."
Căn nhà gỗ cách khu cắm trại cũng không xa lắm, nếu thiếu thứ gì thì đợi ban ngày quay lại lấy là được.
Có lẽ sau một đêm, đám NPC về cơ bản đều đã biến thành con rối. Dù có người may mắn trốn thoát thì cũng không dám quay lại, những người chơi khác cũng vậy.
Mà đám rối kia chỉ tấn công người sống chứ không phá phách đồ đạc, nên vật tư trong khu cắm trại hẳn là vẫn còn hơn phân nửa có thể sử dụng.
Căn nhà gỗ không lớn, cả hai người đều đã đến đây lần trước nên không còn xa lạ gì.
Nhà chỉ có một phòng ngủ, Tần Thất nhường cho Tô Thính Ngư, còn anh ngủ ở nhà bếp.
Giường trong phòng là một cái bệ xây bằng gạch. Tô Thính Ngư chỉ đơn giản quét sạch mấy thứ lặt vặt và tro bụi bên trên, dùng ba lô leo núi đặt ở đầu giường làm gối, rồi lấy tấm chăn mỏng trong ba lô ra trải lên làm nệm. Cây gậy gỗ thì được đặt ngay mép giường.
Tô Thính Ngư đang mặc áo khoác trên người nên không sợ lạnh, cô trực tiếp nằm xuống.
"Ừm, hơi cứng một chút." Cô vặn vẹo thân mình, lẩm bẩm.
Vốn dĩ Tô Thính Ngư đã rất buồn ngủ, chỉ vì bị đám rối làm cho náo loạn một trận nên mới phải gắng gượng tỉnh táo. Bây giờ không còn chuyện gì nữa, cơn buồn ngủ lập tức ập tới.
Cô cứ thế mơ màng nhắm mắt ngủ thϊếp đi.
---
Phó bản ngày thứ năm, buổi sáng.
Sau khi tỉnh dậy, Tô Thính Ngư ăn sáng qua loa rồi đeo ba lô, cầm gậy gỗ đi ra ngoài.
Trước cửa nhà gỗ, một thanh cổ kiếm bằng đồng đang cắm thẳng xuống đất.
Tô Thính Ngư lại gần xem, đây không phải là thanh kiếm tối qua của Tần Thất sao? Sao lại cắm ở đây?
Cô nhìn quanh thì thấy Tần Thất đang đi tới từ phía xa.
"Anh đi đến khu cắm trại rồi à?" Tô Thính Ngư nhìn Tần Thất đang đẩy hai chiếc vali hành lý, một cái của cô, một cái của anh.
Trên vali còn có hai thùng giấy, bên trong chứa đủ thứ công cụ thượng vàng hạ cám như bật lửa, đèn pin...
"Ừ." Tần Thất buông vali của Tô Thính Ngư ra, cô nhận lấy rồi cùng anh đẩy vào nhà gỗ.
Cất đồ xong, Tần Thất lại ra ngoài, thu hồi thanh cổ kiếm của mình.
Tô Thính Ngư chỉ vừa chớp mắt một cái đã thấy thanh kiếm trong tay Tần Thất đột nhiên biến mất.
"Người chơi đều có kho đồ, có thể cất giữ vật phẩm trong game." Không đợi Tô Thính Ngư tò mò hỏi, Tần Thất đã chủ động giải thích.
"Ồ." Tô Thính Ngư nhớ lại giao diện trước khi vào game của mình, hình như đúng là có một thanh vật phẩm, chỉ là chẳng có vật phẩm nào trong đó cả.
Tô Thính Ngư không bận tâm về chuyện này, đợi ra khỏi phó bản rồi từ từ nghiên cứu cũng không muộn. Cô tò mò một chuyện khác hơn: "Tần Thất, sao kiếm của anh lại cắm ở ngoài cửa?"
Tần Thất hơi khựng lại: "...Cô có thể coi như là để trừ tà."
Chỉ là phương thức "trừ tà" có hơi đặc biệt mà thôi.
"Ồ." Tô Thính Ngư thầm hiểu ra. Nếu đây là phó bản thuộc tính kinh dị, đám rối tối qua hẳn được xem là những thứ tà ma, phi tự nhiên. Cô lại hỏi: "Tình hình ở khu cắm trại thế nào rồi?"
"Đám rối biến mất rồi." Tần Thất cầm lấy ba lô của mình, đóng cửa nhà gỗ lại: "Trong khu cắm trại, tất cả lều của NPC đều có dấu vết bị tấn công."
"Đợt NPC này, có lẽ đã chết sạch."
Đám NPC đa số chỉ là một đám học sinh cấp ba. Thầy giáo, người có cơ hội chạy thoát nhất, lại toi mạng ngay từ đầu, những người còn lại e là chạy cũng không lại đám rối.
Trừ tà = Xơi tái luôn tà ma?
...Hoàn toàn không có gì sai hết mà ha!
Tô Thính Ngư và Tần Thất, mỗi người vác một chiếc ba lô leo núi, men theo lối mòn trong rừng.
"Chắc là hướng này..." Tô Thính Ngư vừa nhìn ngang ngó dọc, vừa lẩm bẩm.
Một lát sau, vừa trông thấy tấm bia đá quen thuộc, mắt Tô Thính Ngư sáng rỡ. Cô chạy lon ton lại gần, đi một vòng quanh tấm bia.
"Không có vết máu." Cô ngẩng lên nhìn Tần Thất: "Tấm bia này chắc vẫn còn tác dụng phong ấn."
Tần Thất chỉ hờ hững liếc qua: "Ừ."
Tô Thính Ngư nói tiếp, đầu hơi nghiêng nghiêng: "Theo mô-típ thường thấy, quỷ dữ muốn thoát ra thì phải dùng máu người bôi lên bia đá. Giờ chúng ta mà mặc kệ cho con rối của nó phá hủy hết bia, đến lúc nó thoát ra được thì mình chẳng còn gì để khắc chế nó nữa."
Nghe qua thì đúng là một thế cục không lối thoát.