"Thưa thầy, năm đứa bọn em xin phép được ở lại để tiếp tục tìm kiếm các bạn bị mất tích ạ!"
Đúng lúc này, một giọng nói ngọt ngào, mềm mại vang lên. Một cô gái ưỡn ngực ngẩng đầu, giơ cao tay phải lên.
Ba người nhóm Lão Tào đều ngỡ ngàng nhìn Tô Thính Ngư đang giơ tay.
Lão Tào là người phản ứng lại đầu tiên. Đúng rồi, họ có thể xin ở lại, như vậy sẽ không cần phải bận tâm chuyện đám NPC rời đi vào ngày mai nữa.
"Thưa thầy, chúng em cũng muốn ở lại!" Lão Tào lập tức lên tiếng hùa theo Tô Thính Ngư.
"Nhưng như vậy thì..." Cô giáo có chút do dự.
Trái lại, thầy giáo lại cảm thấy không có vấn đề gì: "Cô Diệp, ngày mai cô cứ dẫn các học sinh khác xuống núi, tôi cũng sẽ ở lại cùng mấy em này tiếp tục tìm người."
Cô giáo gật đầu: "...Vậy cũng được ạ."
Tuy có thêm một giáo viên NPC ở lại, nhưng mục đích của Tô Thính Ngư đã đạt được.
Sau khi giải tán, Tô Thính Ngư đi một vòng đến lều chứa nguyên liệu nấu ăn, ôm một đống đồ ăn nhanh về. Trên đường, cô bắt gặp thầy giáo đang gọi điện thoại, giọng nói của thầy loáng thoáng truyền đến:
"Chúng tôi phải đi trước... Ừ, ngay ngày mai... Tiền xe..."
Về đến lều, Tô Thính Ngư dọn sạch ba lô leo núi của mình, nhét hết đống thức ăn vừa lấy vào. Thấy vẫn còn trống, cô liền nhét thêm hai bộ quần áo, một chiếc áo khoác và một tấm chăn mỏng vào nốt.
Cảm giác khu cắm trại này không ở được lâu nữa. Trò chơi còn ba ngày, chuẩn bị sẵn thức ăn nước uống vẫn là tốt hơn.
Tô Thính Ngư đặt ba lô và cây gậy gỗ đã lén mang về ngay cạnh túi ngủ, đảm bảo chỉ cần vươn tay là có thể tóm được.
Cô nằm vào trong túi ngủ. Mấy ngày nay vì tối nào cũng ra ngoài đi dạo nên đồng hồ sinh học cũng thay đổi, khiến cô bây giờ không buồn ngủ chút nào.
Nghĩ ngợi một lúc, Tô Thính Ngư lấy điện thoại ra lướt video ngắn để gϊếŧ thời gian.
Thời gian lướt video cứ thế lặng lẽ trôi đi. Khi Tô Thính Ngư nhìn lại đồng hồ trên điện thoại, đã gần ba giờ sáng.
"Đêm nay vẫn yên bình ghê nhỉ..." Tô Thính Ngư dụi đôi mắt có chút mệt mỏi, định bụng đi ngủ.
Hai mí mắt của Tô Thính Ngư díu cả lại, ngay khi cô sắp thϊếp đi thì trên tấm vải lều trắng đột nhiên hiện ra hai cái bóng đen, một trước một sau.
Ủa?
Tô Thính Ngư dụi dụi mắt.
Bất thình lình, cái bóng phía sau bổ nhào tới, đè ngã cái bóng phía trước!
Tô Thính Ngư trợn tròn mắt.
Phụt!
Một thứ chất lỏng không rõ bắn lên trên lều. Tô Thính Ngư ghé sát lại, liếc nhanh qua.
Đo đỏ, sao trông có vẻ giống... máu thế nhỉ?
Tô Thính Ngư lùi lại, vươn tay tóm lấy cây gậy gỗ rồi chắn ngang trước người.
Đúng lúc này, hai cái bóng ngã sõng soài bên ngoài lại đứng dậy. Cái bóng ở dưới cùng vẫn còn hơi loạng choạng. Bóng của chúng trên tấm vải lều ngắn dần rồi từ từ biến mất...
Đi... rồi à?
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Tô Thính Ngư đắn đo vài giây rồi cầm gậy gỗ đứng dậy, chậm rãi nhích đến chỗ khóa kéo của lều.
Ngay khi cô vừa đưa tay ra định kéo khóa thì—
"A!!!"
Một tiếng thét chói tai đầy sợ hãi đột nhiên vang lên. Tay Tô Thính Ngư run lên, lỡ kéo toạc hơn nửa dây khóa kéo.
Tô Thính Ngư: "..." Cô chỉ muốn hé một khe hở bé tí tẹo thôi mà.
Tiếng thét này không chỉ làm kinh động một mình Tô Thính Ngư.
Trong một chiếc lều khác, Lão Tào lay choàng tỉnh anh chàng "Không Hói Đầu" đang ngủ say như chết.
Anh chàng "Không Hói Đầu" mơ màng hỏi: "Tào ca, sao thế?"
Sắc mặt Lão Tào trắng bệch nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: "Xảy ra chuyện rồi!"
"Hả?!" Anh chàng "Không Hói Đầu" hét lên kinh hãi, cơn buồn ngủ bay biến sạch.
Lão Tào hé một khe nhỏ ở cửa lều, liếc mắt nhìn ra ngoài.
Thầy giáo NPC bước ra khỏi lều, sắc mặt có chút không vui: "Đêm hôm không ngủ, còn la hét cái gì vậy?"
Nói rồi, thầy đi về phía phát ra tiếng hét.
"Em Vương Chanh? Sao em lại ở trước lều của bạn Kiều..."
"Người em... sao lại có máu?!"
"Em... em đừng qua đây—"
Giọng nói cuối cùng của thầy giáo đã lạc đi, như thể vừa thấy một chuyện gì đó không thể tin nổi.
"A!!!" Ngay sau đó, tiếng kêu thảm thiết của thầy vang lên, nhưng chưa đầy vài giây đã đột ngột im bặt.
Cơ mặt Lão Tào co giật. Gã vừa định kéo khóa lều lại thì một khuôn mặt bê bết máu đột nhiên phóng đại, ập thẳng vào mặt!
"Á!"
Lão Tào lăn một vòng về phía sau, tránh được cú "tiếp xúc thân mật" này trong gang tấc.
Tấm vải lều bị xé toạc một lỗ lớn. Một nam sinh mặt dính đầy máu nhảy vào, vẻ mặt dữ tợn, cơ mặt cứng đờ, trong hốc mắt là một ngọn lửa đen ngòm đang nhảy múa.
"Quái... quái vật!" Anh chàng "Không Hói Đầu" sợ hãi tột độ, cơ thể run lên bần bật. Gã nhận ra khuôn mặt này, chính là một trong năm NPC đã trở về sau khi trời tối.
"Gàooo!!" Nam sinh nhìn chằm chằm vào Lão Tào và anh chàng "Không Hói Đầu", cổ họng phát ra tiếng gầm gừ như dã thú rồi lao về phía hai người.
Trong lòng bàn tay Lão Tào đột nhiên xuất hiện một lá bùa vàng cũ kỹ. Gã nhanh chóng dán nó lên người nam sinh rồi hét lớn: "Định!"
Dứt lời, nam sinh bị giữ cứng tại chỗ, không thể nhúc nhích, chỉ có đôi tròng mắt đen kịt không ngừng đảo qua đảo lại giữa hai người, mang theo ác ý ngập tràn.
Lão Tào lau vệt mồ hôi lạnh trên trán, quay đầu nói với anh chàng "Không Hói Đầu": "Mau lấy ba lô, Định Thân Phù chỉ có tác dụng trong một phút thôi."
Anh chàng "Không Hói Đầu" lúc này mới hoàn hồn, thấy Lão Tào đã đeo ba lô lên và định chạy khỏi lều, gã vội kêu: "Tào ca... Đợi tôi với!"
Gã vơ vội lấy chiếc ba lô mà Lão Tào đã bảo gã chuẩn bị từ trước rồi chạy về phía Lão Tào, không dám liếc nhìn con rối bị giữ cứng kia dù chỉ một lần.
Cùng lúc đó, đủ loại tiếng la hét thất thanh vang lên từ khắp nơi trong khu cắm trại. Trong không khí, một mùi bùn tanh nồng nặc lan tỏa.
"Tiểu Hạ... Cậu sao vậy..."
"A! Chết người rồi!!"