Thầy giáo thấy Tần Thất cũng hơi bất ngờ. Trong ấn tượng của thầy, cậu học sinh này luôn trầm mặc, lủi thủi một mình. Nhưng dù sao thì có một người an toàn trở về cũng là tin tốt.
"Em Quý, em có gặp bạn Lý Kiến và các bạn khác không?" Thầy giáo hỏi Tần Thất.
Sắc mặt Tần Thất vẫn như thường: "Không có ạ."
"Vậy được rồi, lần sau nhớ về khu cắm trại sớm hơn nhé."
Lướt qua thầy giáo, Tần Thất đi ăn tối rồi cũng lặng lẽ chui tọt về lều của mình.
Mãi cho đến nửa đêm, rất nhiều NPC đã mệt rã rời không trụ nổi nữa. Cả một đêm dài, ngoài Tần Thất ra thì một bóng ma cũng chẳng thấy đâu.
Bất đắc dĩ, hai thầy cô giáo NPC đành phải hứa với các học sinh còn lại rằng sáng mai sẽ đi tìm người, rồi khuyên mọi người về lều đi ngủ.
Tô Thính Ngư cũng giống như tối qua, đợi đến nửa đêm liền lén lút chuồn ra ngoài, vác gậy gỗ, y như một nhân viên bảo vệ thứ thiệt, tiếp tục lượn lờ bên ngoài khu cắm trại.
Ngay khi Tô Thính Ngư lẻn ra khỏi khu cắm trại, một chiếc lều đã hé ra một khe hở.
Tần Thất nhìn theo bóng lưng cô gái cho đến khi biến mất hẳn, hắn kéo khóa lều lại, lấy thanh cổ kiếm bằng đồng từ trong kho đồ ra rồi tiện tay đặt xuống đất.
Tần Thất nói với thanh cổ kiếm một câu: "Tiếp tục, gác đêm."
Thân kiếm khẽ run lên vài giây rồi lại bình tĩnh trở lại, nằm im bất động.
Tần Thất quay người đi ngủ.
---
Phó bản ngày thứ tư, buổi sáng.
Tô Thính Ngư lồm cồm bò ra khỏi lều, ngáp một cái rõ dài.
Tối qua lại công cốc rồi.
Khu cắm trại đông người như vậy, qua hai đêm rồi mà nó vẫn nhịn được không mò tới.
Hay là do mình cứ lượn lờ bên ngoài nên nó không đến nhỉ?
Tô Thính Ngư quyết định thay đổi kế hoạch. Tối nay cô sẽ không đi lang thang bên ngoài nữa mà ở yên trong khu cắm trại chờ thời.
Cây gậy gỗ cũng được cô lén giấu vào trong lều của mình.
Sau khi ăn sáng xong, Tô Thính Ngư không rời khỏi khu cắm trại một mình.
Bởi vì đám NPC đã có động tĩnh, họ quyết định lập đội đi tìm những người mất tích.
Không còn nghi ngờ gì nữa, những người chơi đều ngầm hiểu mà tách ra đi chung một đội, vì đi cùng với NPC thực sự rất bất tiện.
Ra khỏi khu cắm trại, sau khi tách khỏi các NPC khác, đội năm người chơi cũng lập tức đối mặt với cảnh tượng chia rẽ.
Tần Thất và Tô Thính Ngư trước giờ đã quen thói lủi thủi một mình, trong mắt Lão Tào, hành động này chính là không coi gã, một lão làng, ra gì. Đừng nói đến chuyện "gánh team" qua phó bản, lúc này gã còn chẳng thèm giữ vẻ mặt hòa nhã nữa.
Anh chàng "Không Hói Đầu" trước giờ vẫn luôn bám càng Lão Tào, nên đương nhiên không chút do dự mà đi theo gã.
Còn Khinh Như Yên, sau một hồi khó xử, cuối cùng vẫn chọn đi theo Lão Tào, người chơi dày dạn kinh nghiệm hơn.
Thấy có hai người chơi đi theo mình, sắc mặt Lão Tào càng thêm cao ngạo, gã vênh váo bỏ đi.
Anh chàng "Không Hói Đầu" bám sát gót Lão Tào, trong khi Khinh Như Yên đi sau cùng, giữ một khoảng cách có phần xa cách.
"Tào ca, hai người kia có phải đã tìm được manh mối gì rồi không? Hai ngày nay cứ thường xuyên ra ngoài, về rồi lại không hé răng nửa lời!" Anh chàng "Không Hói Đầu" thì thầm với Lão Tào.
Lão Tào cũng có chút nghi ngờ trong lòng.
Trong bốn người chơi còn lại, anh chàng "Không Hói Đầu" luôn bám theo gã, quan hệ thân nhất. Khinh Như Yên thì từ ngày thứ hai đã bắt đầu có sở thích ru rú trong lều.
Chỉ có Thiên sứ Tô và Tần Thất là hành tung bí ẩn.
"Kệ xác hai đứa nó đi, hai đứa tân binh non choẹt, sợ là còn chưa biết sự nguy hiểm của phó bản là gì đâu."
Mấy ngày nay, với tư cách là một lão làng, Lão Tào cũng không phải là hoàn toàn không có manh mối.
"Chúng ta tiếp tục đi tìm mấy tấm bia đá. Theo kinh nghiệm của tôi, bia đá chắc chắn là manh mối quan trọng!"
"Vâng, Tào ca."
Đến lúc này, năm người chơi đã có sự phân hóa rõ rệt, không thể hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau, ai cũng có sự đề phòng. Lời hứa chia sẻ manh mối trong ngày đầu tiên giờ đã trở thành một trò cười.
Điểm này, ai cũng ngầm lơ đi.
---
Bên kia, chỉ còn lại Tô Thính Ngư và Tần Thất đứng ngơ ngác nhìn nhau.
Tô Thính Ngư do dự một chút rồi lịch sự hỏi: "Anh đi chung không? Hay là tụi mình tách ra tìm manh mối?"
Tần Thất khựng lại, trầm ngâm một lát rồi đáp: "Đi chung đi."
"Hửm?" Tô Thính Ngư nghi hoặc chớp mắt. Cô chỉ hỏi cho có lệ thôi mà... Với cái tính lạnh lùng của Tần Thất, nhìn kiểu gì cũng thấy hắn sẽ chọn vế sau chứ.
"Bằng hữu... có thật vậy chăng?" Tần Thất hỏi một câu chẳng đầu chẳng cuối.
Tô Thính Ngư ngơ ngác trong giây lát.
Tần Thất nhìn chằm chằm Tô Thính Ngư, thấy cô không có phản ứng gì, hắn mím môi dưới, quay đầu bỏ đi.
...Gạt người.
Nhìn người đàn ông đang bước nhanh về phía trước, Tô Thính Ngư mới bừng tỉnh, sắc mặt tức thì có chút kỳ quặc.
Không thể nào? Thật luôn á? Trời đất ơi, đều năm 2021 rồi mà vẫn còn người thẳng thắn như ruột ngựa vậy sao?
Cái tên này còn canh cánh trong lòng cái "chuyện ma quỷ" kết bạn kia à? Xem tình hình thì là thật rồi!
Tô Thính Ngư chớp chớp đôi mắt to, nhìn bóng lưng có vẻ hơi hụt hẫng kia với ánh mắt đầy ý vị rồi vội vàng đuổi theo.
"Tần Thất, là thật đó." Tô Thính Ngư bắt kịp hắn, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc đáp lại một câu.
Thân hình Tần Thất hơi khựng lại. Hắn không có biểu cảm gì, tiếp tục đi về phía trước, chỉ là bước chân đã chậm lại.
"Mấy ngày nay, tôi tìm thấy một vài tấm bia đá trên núi. Kết hợp với câu chuyện thứ hai mà NPC kể, nếu đó là thật, thì con yêu quái trong truyện rất có thể là Boss của phó bản này." Để phá vỡ không khí ngượng ngùng, Tô Thính Ngư chủ động nhắc đến chuyện phó bản.
"Nhiều tấm bia đá đã không còn nguyên vẹn, sức mạnh phong ấn chắc hẳn đang yếu đi. Nếu những NPC mất tích bị yêu quái để mắt tới, e là đã lành ít dữ nhiều."