Trên triều, Lâm Thanh Như luôn cảm thấy có những ánh mắt kỳ lạ đang dò xét mình, bất giác nàng càng ưỡn thẳng sống lưng hơn.
"Lâm đại nhân! Lâm đại nhân!" Sau khi tan triều, Trần Lễ vội vã chạy đến, bộ dạng lại tỏ ra rất cung kính: "Ngài nghe tin gì chưa, tối qua Đại Lý Tự xảy ra chuyện rồi!"
Lâm Thanh Như gật đầu một cách mơ hồ.
"Chuyện này..." Vẻ mặt Trần Lễ có chút khó xử: "Nếu bên trên điều tra thì biết làm sao... Bữa tiệc tối qua, là ý của đại nhân..."
Lời này rõ ràng là không muốn gánh trách nhiệm. Lâm Thanh Như sớm đã biết hắn ta nhát gan, nhu nhược lại hai mặt, bèn làm mặt lạnh: "Bữa tiệc tối qua, Tư Nam đại nhân cũng có mặt, ngài ấy còn không sợ, ngài sợ cái gì?"
Nàng lạnh lùng liếc Trần Lễ một cái: "Huống hồ, chuyện nhỏ nhặt thế này, bên trên điều tra cái gì?"
Trần Lễ bị vẻ mặt của nàng dọa cho sợ, không khỏi lí nhí vâng dạ.
Chỉ là Trần Lễ dễ đối phó nhưng Tư Đồ Nam lại không dễ lừa như vậy.
Tư Đồ Nam vừa thấy sắc mặt nàng trắng bệch, giọng điệu đã mang ý thăm dò, nghiêm mặt hỏi: "Lúc vào triều ta đã thấy mắt Lâm đại nhân thâm quầng, sắc mặt trắng bệch, có phải là không khỏe ở đâu không?"
Lâm Thanh Như mặt không đổi sắc, giả vờ ho hai tiếng: "Hôm qua bị cảm lạnh, ho cả đêm. Chỉ là không được nghỉ ngơi thôi, không phiền Tư Đồ đại nhân bận tâm."
Ánh mắt hồ nghi của Tư Đồ Nam quét qua lại trên mặt nàng: "Dám hỏi Lâm đại nhân tối qua nghỉ ngơi ở đâu?"
Lâm Thanh Như nhìn thẳng vào mắt Tư Đồ Nam, không chút lùi bước: "Sao thế? Tư Đồ đại nhân đang nghi ngờ ta?"
"Lâm đại nhân, không phải ta nghi ngờ ngươi, mà là bản thân ngươi vốn đã đáng nghi!" Tư Đồ Nam cười lạnh một tiếng: "Án Quyển Tư đại loạn. Ngoài ngươi ra, còn ai lại cố chấp muốn lật xem hồ sơ chứ?"
Trên mặt Lâm Thanh Như không hề lộ ra một chút chột dạ nào: "Dám hỏi Tư Đồ đại nhân, hồ sơ có bị mất trộm không?"
Giọng Tư Đồ Nam ngưng lại: "Mất một cuốn, đã tìm lại được rồi."
Lâm Thanh Như thấy thế liền truy hỏi: "Cuốn bị mất có phải là hồ sơ bị niêm phong năm đó không?"
"Không phải."
"Nếu đã không phải hồ sơ bị niêm phong, ta có thể tùy ý ra vào xem xét, có lý do gì để trộm cắp?"
"Ngươi đừng có ở đây làm mờ trọng điểm." Tư Đồ Nam lạnh lùng nhìn nàng: "Ngươi chẳng qua là dương đông kích tây mà thôi."
Lâm Thanh Như cũng cười lạnh: "Tư Đồ đại nhân tùy tiện phán đoán, vô cớ vu khống ta trộm cắp hồ sơ của Án Quyển Tư."
Nàng nhướng mày, không để lộ chút chột dạ nào, dứt khoát nói toạc ra suy nghĩ của Tư Đồ Nam: "Rốt cuộc là ta có hành vi trộm cắp hay là Tư Đồ đại nhân không ưa ta là nữ nhi làm quan, muốn trừ khử cho hả giận?"
"Nói năng bậy bạ! Đúng là nói năng bậy bạ!" Tư Đồ Nam vốn đang nắm chắc phần thắng, suy nghĩ này bị nói toạc ra, không khỏi tức đến nghẹn lời, nhất thời lại mất bình tĩnh.
Lâm Thanh Như thừa thắng xông lên, phản công một đòn: "Đại Lý Tự là nơi trọng yếu, quan viên ngày đêm canh gác. Tại sao đêm qua lại có kẻ trộm đột nhập mà không bị phát hiện? Chẳng phải là lơ là nhiệm vụ, tắc trách biếng nhác hay sao?"
Nàng cười nhẹ, vẻ mặt tự tin như đã nắm chắc phần thắng: "Ta cũng dám hỏi Tư Đồ đại nhân, xin hỏi tối qua ngài nghỉ ngơi ở đâu?"
Tư Đồ Nam dĩ nhiên không muốn nói cho nàng biết là mình đang tìm vui ở Hoa Gian Lâu, nhất thời bị nàng nắm thóp làm cho rối loạn, lại để Lâm Thanh Như lừa gạt cho qua chuyện.
Ra khỏi Đại Lý Tự, trời đã về chiều, Lâm Thanh Như cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Tuyết Trà đã sớm chờ sẵn. Nàng tay ôm một chồng sổ sách dày cộp: "Đại nhân, đây là sổ sách của ba cửa hàng trong mấy năm gần đây."
Lâm Thanh Như gật đầu, cùng nàng lên xe ngựa, ngón tay thon dài như ngọc tùy ý lật xem sổ sách: "Tuy đây là của hồi môn của mẹ ta năm đó, nhưng ta không rành chuyện buôn bán, nên đều giao cho người ngoài quản lý cả."
Tuyết Trà đáp một tiếng: "Công việc ở Đại Lý Tự bận rộn, đại nhân cũng không có thời gian phân thân."
Lâm Thanh Như mệt mỏi day day mi tâm: "Mấy năm nay, mấy cửa hàng này tổng cộng cũng chẳng kiếm được mấy đồng bạc, may mà ta tiêu xài rất ít, nên cũng không sao."
"Ta nghe nói, mấy cửa hàng này mấy năm nay làm ăn rất khó khăn, năm nào cũng thua lỗ. Thảo nào mấy năm nay tiền bạc nộp lên rất ít."
"Thua lỗ?" Lâm Thanh Như nhíu mày, trong lòng cảm thấy có gì đó không đúng: "Dân dĩ thực vi thiên*, ở kinh thành chỉ có mấy cửa hàng bán lương thực này, sao lại có thể thua lỗ được?"
*Dân lấy cái ăn làm trời nghĩa là cái ăn là điều quan trọng nhất đối với người dân, thậm chí còn quan trọng như “trời”.
"Có lẽ là do kinh doanh không tốt?"
Lâm Thanh Như lật xem sổ sách: "Sổ sách này ta tuy không tinh thông, nhưng cũng miễn cưỡng xem được đại khái. Giá lương thực không hề rẻ, nhưng chi tiêu hàng ngày lại rất cao, thu nhập từ việc bán lương thực lại không đủ bù đắp."
"Ta nghe họ nói, thuế má nặng nề, lo lót trên dưới, luôn không thiếu chỗ phải tiêu tiền."
"Sao lại đến mức này?" Lâm Thanh Như lắc đầu: "Sổ sách này chắc chắn có vấn đề."
Nàng hơi nghiêng đầu, hỏi: "Mấy cửa hàng này ngày thường đều do ai quản lý?"
"Đều do chưởng quỹ của từng cửa hàng quản lý ạ." Tuyết Trà suy nghĩ một lát: "Ngày thường đại nhân rất ít khi hỏi đến. Chỉ đến cuối năm, các vị chưởng quỹ này mới đến báo cáo thu chi trong một năm."
"Ta nhớ năm đầu tiên ta tiếp quản vẫn còn có lãi, sao về sau lại thua lỗ nghiêm trọng như vậy?" Lâm Thanh Như thở dài một tiếng: "Cũng tại ta bận rộn công vụ, không lo chuyện nhà nên biết rất ít về những chuyện này."
Lâm Thanh Như gấp sổ sách lại, ậm ừ một tiếng: "Vẫn phải tìm một người tinh thông chuyện buôn bán mới được."
Nói xong nàng lại vén rèm xe lên dặn phu xe: "Đến phố Tây, Hoa Gian Lâu."
"Đại nhân, sao chúng ta lại đến Hoa Gian Lâu nữa ạ."
"Giờ này, lại càng là lúc Hoa Gian Lâu náo nhiệt yến tiệc." Vẻ mặt Lâm Thanh Như có chút đăm chiêu: "Bây giờ manh mối duy nhất chính là Hoa Gian Lâu, chi bằng đến xem xem sao."
Tuyết Trà khuyên nhủ: "Người đang bị thương, tối qua lại không được nghỉ ngơi hay là để hôm khác hẵng đi?"
Lâm Thanh Như bất giác nhớ đến đôi mắt kia, khẽ lắc đầu.
Hoa Gian Lâu vẫn náo nhiệt phi thường như mọi khi, hai người được tiểu nhị dẫn đường, ngồi vào một góc.
Vẫn là một đĩa lạc rang, một vò rượu gạo.
Dung Sóc ở trên lầu dường như đã phát hiện ra nàng, khóe miệng ngậm cười nhướng mày với nàng.
Lâm Thanh Như chỉ khẽ gật đầu đáp lễ.
Vừa mới ngồi xuống, đã nghe thấy bàn bên cạnh có người say rượu cao đàm khoát luận, hai người không khỏi bị thu hút sự chú ý.