Chương 1

Trời vẫn chưa sáng hẳn, ánh trời rạng sớm mang sắc xanh sẫm phủ lên mọi thứ, giữa tầng mây thẳm vẫn còn lấp lánh những vì sao le lói. Tầng tầng mái ngói đỏ son uốn lượn sâu hun hút, nơi xa xa là ánh đèn mờ ảo lập lòe, từ xa đến gần như phản chiếu khí thế uy nghiêm của điện Thái Hòa trong bóng đêm.

Bên ngoài Thái Hòa Môn, bóng người lố nhố. Các quan viên trong bộ triều phục đều im phăng phắc, chắp tay đứng đợi. Màn đêm sâu thẳm nhuộm họ thành những pho tượng gỗ vô hồn trước long ỷ, tĩnh lặng đến ngạt thở.

"Coong!"

Một tiếng mõ canh vang lên từ phía hành lang uốn lượn, âm thanh dội lại từng đợt trong không gian trống trải. Lũ chim sẻ giật mình bay vụt lên, xé toang sự tĩnh mịch của bầu trời. Tựa như một hòn đá ném xuống mặt nước phẳng lặng , gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.

Giờ Mão đã điểm.

Cánh cửa điện nặng nề được đẩy ra, các quan viên còn vương vẻ buồn ngủ lục tục bước vào từng nhóm, trật tự nối tiếp nhau như đàn cá bơi vào điện.

Trên người Lâm Thanh Như còn vương chút ánh trăng tàn. Thân ảnh nàng lẻ loi giữa làn sương sớm lãng đãng, càng làm nổi bật dáng vẻ cao gầy, nét lạnh lẽo tách biệt hẳn giữa đám đông.

Nàng là nữ tử duy nhất trong hàng quan viên, cũng là nữ thiếu khanh đầu tiên của triều đình này.

Khoác trên mình bộ triều phục, nàng đứng vào vị trí thuộc về mình, sống lưng thẳng tắp.

Bầu trời trước bình minh luôn sâu thẳm, đen đặc như mực, khiến người ta không thể nhìn rõ hỉ nộ của bậc đế vương trên long ỷ. Không khí tĩnh lặng dần bị phá vỡ bởi những lời tấu trình của các quan. Chỉ sau một thoáng trầm ngâm, bậc cửu ngũ chí tôn đã đưa ra quyết định chuẩn hay không chuẩn. Đôi lúc khi ý kiến bất đồng, những cuộc tranh luận nảy lửa cũng bùng lên, khí thế bức người.

Lâm Thanh Như mím môi, hắng giọng rồi quỳ xuống tấu sự: "Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần xin được lật lại vụ án tham ô của Binh bộ Thượng thư Hà Hữu Đôn ba năm về trước."

Lời vừa dứt, không khí trong điện đột nhiên lạnh như băng. Các quan viên đưa mắt nhìn nhau, trao đổi những ánh nhìn đầy ẩn ý.

Hồi lâu sau, giọng nói trầm thấp của Hoàng đế mới chậm rãi truyền đến, không nghe ra vui giận: "Các ái khanh khác thấy thế nào?"

"Khởi bẩm Hoàng thượng, vụ án tham ô của Hà Hữu Đôn năm đó đã được điều tra tường tận và lưu vào hồ sơ, thần cho rằng không cần thiết phải điều tra lại."

Người đáp lời là Đại Lý Tự Khanh Tư Đồ Nam, cấp trên trực tiếp của nàng.

Lâm Thanh Như không nản lòng: "Tuy nói đã điều tra tường tận, nhưng chuyện năm xưa vẫn còn nhiều điểm nghi vấn, chi bằng mở lại hồ sơ xem xét kỹ lưỡng..."

Lời nàng chưa dứt đã bị Tư Đồ Nam ngắt ngang: "Lâm đại nhân, là có điểm đáng ngờ hay là ngươi có tư tâm?"

Tư Đồ Khanh liếc nhìn nàng: "Năm đó, phụ thân ngươi là Đại Lý Tự Khanh, cũng có liên quan. Ngươi làm vậy là vì phụ thân mình? Hay là vì muốn tra rõ chân tướng?"

Lâm Thanh Như ưỡn thẳng lưng, dõng dạc đáp: "Vì chân tướng, cũng vì gia phụ!"

"Nực cười! Năm đó phụ thân ngươi phụng chỉ chủ thẩm vụ án, chứng cứ tham ô của Hà Hữu Đôn rành rành, là sự thật không thể chối cãi, ông ta lại sợ tội tự vẫn, khó có thể nói là vô can. Hoàng thượng khoan dung, không truy cứu liên lụy đã là ân điển ngập trời. Chẳng lẽ Lâm đại nhân còn muốn lật lại bản án cho tội nhân sao?"

"Tư Đồ đại nhân, gia phụ tự vẫn là sự thật, nhưng hai chữ "sợ tội" từ đâu mà ra? Hoàng thượng chưa từng định tội, gia phụ cớ gì có tội?" Lâm Thanh Như không chút nhượng bộ, nhìn thẳng vào Tư Đồ Nam: "Chuyện này tuy chứng cứ rõ ràng nhưng năm đó kết án qua loa, vẫn còn nhiều manh mối và nghi vấn, tại sao không điều tra đến cùng?"

Tư Đồ Nam tức quá hóa cười: "Kết án qua loa? Vụ án này cuối cùng do chính lão phu thẩm tra và lưu hồ sơ, chẳng lẽ Lâm đại nhân đang chất vấn lão phu sao?"

Trên gương mặt già nua của ông ta lộ rõ vẻ giận dữ, chắp tay hướng về phía Hoàng đế: "Hoàng thượng, tuy người nể trọng tài năng của Lâm đại nhân, phá lệ cho nàng ta vào triều làm quan. Nhưng nữ tử vào chốn quan trường, khó tránh khỏi tầm nhìn hạn hẹp. Vụ án tham ô của Hà Hữu Đôn đã có kết án từ lâu, cái chết của ông ta cũng là do tự vẫn, lấy đâu ra cái gọi là nghi vấn?"

Lâm Thanh Như hít một hơi thật sâu: "Nếu không có nghi vấn, tại sao gia phụ phải tự vẫn?"

"Phụ thân ngươi tự vẫn tất nhiên là do có điều khuất tất không thể nói rõ. Hoàng thượng không truy cứu đã là ân điển đặc biệt, Lâm đại nhân còn muốn thế nào nữa?" Tư Đồ Nam cười lạnh một tiếng: "Nữ nhân nông cạn, quả thật nực cười. Theo lão phu thấy, Lâm đại nhân chi bằng sớm ngày từ quan về nhà, tìm một tấm chồng, cũng có thể phát huy chút tác dụng của phận nữ nhi, tránh cho cả ngày cứ như đàn bà chanh chua, biến chốn triều đường này thành cái chợ!"

Lời nói miệt thị và khinh thường ấy khiến trong triều vang lên những tiếng cười khẩy khe khẽ, sột soạt như chuột gặm.

Lâm Thanh Như không hề tỏ ra tức giận, sống lưng vẫn thẳng tắp.

Nàng khẽ ngẩng mặt, đôi mắt trong veo lạnh lùng cũng ánh lên vẻ khinh miệt: "Tư Đồ đại nhân dùng lời lẽ "đàn bà chanh chua" để công kích hạ quan, chẳng qua là vì hạ quan chất vấn phán quyết của đại nhân, khiến ngài tức giận mất khôn mà thôi. Đại nhân khuyên ta từ quan gả chồng, lại chẳng khác nào một bà mối, không biết rốt cuộc là ai đang biến triều đường thành cái chợ?"

Bình minh ló dạng, những tia nắng vàng óng len lỏi qua tầng mây, rải lên người Lâm Thanh Như, khiến đôi mắt màu hổ phách kiên định của nàng lấp lánh như sao trời.

"Còn về tác dụng của nữ nhân, cần gì đại nhân phải định nghĩa? Thân là nữ tử, ta làm quan trong triều, xét xử vô số vụ án, đó không phải là tác dụng của một nữ nhân hay sao?"

"Ăn nói lanh lợi..." Tư Đồ Nam đang định nói tiếp nhưng cuộc tranh cãi đã bị Hoàng đế phất tay ngăn lại.

"Thôi được rồi, hai vị ái khanh đều là trọng thần của triều đình, cần gì phải tranh cãi hơn thua? Lâm ái khanh tài năng xuất chúng, sao có thể dùng từ "đàn bà chanh chua" được?"

Người ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Vụ án của Hà Hữu Đôn chứng cứ đã rõ ràng, hiện tại cũng không có tình tiết mới, tùy tiện điều tra lại e rằng gây bất an trong lòng dân, không cần bàn lại nữa."

Cứ như vậy mỗi bên đều bị khiển trách nhẹ nhàng, đề nghị của Lâm Thanh Như đã bị khước từ.

Sắc mặt Lâm Thanh Như hơi trầm xuống. Sau khi tạ ơn, nàng lặng lẽ lùi về vị trí của mình.