Nhưng Văn Âm nào có thèm để ý đến hắn. Dù A Triết có chạy đằng trời cũng không thoát được. Thân hình nàng khẽ động, chẳng ai thấy nàng ra tay thế nào, đã lôi được A Triết từ sau lưng Tạ lão gia ra. Trong lúc A Triết còn đang kêu khổ liên hồi, Văn Âm đã tặng cho hắn một cú cốc đầu đau điếng.
Ai ngờ, ngay khi Văn Âm định cốc cái thứ hai, Tạ lão gia ở trước mặt lại đột nhiên “vụt” một tiếng đứng bật dậy khỏi ghế. Ông như vớ được cọng rơm cứu mạng, khóc lóc hướng về phía Văn Âm: “Cô nương! Xin cô! Cầu xin cô hãy cứu Tuyên nhi nhà ta với!!!”
Văn Âm: “…”
Thực ra, Văn Âm chẳng hề cảm thấy hành vi của mình có gì khác người cả.
Nàng cũng không nghĩ mình có đủ bản lĩnh để lấy thân nữ nhi mà dạy cho một nam nhân làm thế nào để ra dáng một nam nhân.
Thế nhưng, dù nói thế nào đi nữa, cuối cùng nàng vẫn đồng ý giúp Tạ lão gia việc này, bởi vì ông đã đưa ra một khoản thù lao vô cùng hậu hĩnh.
Đối với một kẻ lang thang nghèo túng vì không có tiền nên chỉ có thể phiêu bạt khắp nơi, cuối cùng phải khó khăn lắm mới chọn được một mảnh đất bên ngoài thành Yên Châu để tự dựng nhà, thì khoản tiền này thực sự khiến Văn Âm không thể thốt ra hai từ “từ chối”. Chính vì vậy, sau khi chuẩn bị một phen, Văn Âm đã tiễn Tạ lão gia trở về Tạ gia, và đồng thời, chính nàng cũng bước qua cánh cổng lớn của nhà họ Tạ.
Thành Yên Châu tuy cách quốc đô khá xa, nhưng lại là một nơi vô cùng phồn hoa. Trong thành có vô số thương hộ, người từ khắp nơi qua lại cũng rất tấp nập, giữ một vị thế cực kỳ quan trọng ở toàn bộ phương Nam. Và ở trong thành Yên Châu này, nếu phải nói đến thế gia có danh tiếng lẫy lừng nhất, thì không ai khác ngoài nhà họ Tạ.
Việc Tạ lão gia trở về nhà quả là một sự kiện kinh động cả nhà. Mọi người đều đổ xô ra chào đón, và khi thấy lão gia bình an vô sự thì ai nấy đều vô cùng mừng rỡ, tất cả cùng vây quanh đưa người vào trong trạch viện của Tạ gia.
Trạch viện của Tạ gia vô cùng tráng lệ. Theo lời của Văn Âm, nơi này thậm chí có thể gọi là xa hoa. Sau khi theo mọi người bước qua cánh cổng lớn uy nghi, Văn Âm lại đi xuyên qua những dãy hành lang, qua mấy tầng sân viện rồi cuối cùng mới đến được một gian sảnh đường.
Người đến đón không ít, kẻ nói người hỏi, những lời quan tâm tíu tít nhấn chìm cả Tạ lão gia. Tạ Ngộ đành phải lần lượt đáp lời từng người, rồi mới giải thích chuyện Văn Âm đã cứu mạng mình, cũng như mục đích đưa nàng về đây. Văn Âm không thích cảnh náo nhiệt thế này, nên đối mặt với những lời cảm ơn của mọi người, nàng đều đáp lại nhưng không nói nhiều. Về phía Tạ lão gia, ông vừa nói chuyện với mọi người, nhưng chẳng hiểu sao lại có vẻ hơi lơ đãng. Mãi một lúc sau, ông mới ngắt lời mọi người, cau mày hỏi: “Tuyên Nhi đâu rồi?”
Nghe Tạ Ngộ hỏi, người nhà họ Tạ đều ngừng nói chuyện. Mọi người nhìn nhau, một lát sau mới có người nói nhỏ: “Tuyên Nhi ban nãy không phải đã đến rồi sao? Sao giờ lại không thấy đâu nữa?”