Chương 7

Sau khi Tạ gia lão gia Tạ Ngộ nói ra thân phận của mình, ông cũng không vội vã rời đi, mà giống như những vị công tử thiếu gia được vớt lên lúc trước, cứ thế ngồi xuống trong phòng của Văn Âm và bắt đầu than thở kể lể.

Chuyện là, Tạ lão gia về già mới có con. Người con trai đầu lòng thì bị người ta hãm hại, còn người con thứ hai tuy lớn lên bình an vô sự, nhưng những rắc rối mà hắn gây ra cũng chẳng phải là nhỏ. Và nguyên nhân khiến Tạ Ngộ tức đến mức phải nhảy sông tự vẫn, quả thực cũng không thể tách rời khỏi Tạ Dung Tuyên.

Nói theo một cách nào đó, vị Tạ lão gia này chính là ngọn nguồn gây ra bao phen hỗn loạn ở thành Yên Châu trong suốt những năm qua.

Văn Âm và A Triết đứng nép sang một bên, nhìn Tạ Ngộ vừa uống trà vừa thở dài. Sau khi ông thở dài liên tiếp mấy hơi, cuối cùng mới cất lời tự dằn vặt với vẻ mặt đầy đau khổ: "Tất cả là lỗi của ta."

Văn Âm và A Triết nhìn nhau, không hiểu tại sao người này đột nhiên lại nói những lời như vậy.

Cũng may là Tạ lão gia dường như cũng không có ý định chờ hai người Văn Âm đáp lời, mà chỉ là muốn mượn một nơi để trút bầu tâm sự mà thôi. Ông nhấp một ngụm trà, rồi lại chau mày khổ sở nói tiếp: "Tuyên nhi từ nhỏ đã không biết phân biệt nam nữ, bị chúng ta nuôi nấng như một bé gái, nhưng tính tình lại y hệt một thằng nhóc, chỉ thích múa đao múa kiếm, không thích mặc váy cũng chẳng ưa trang điểm chải chuốt."

Chuyện này nghe qua cũng khá bình thường, thế nên Văn Âm không biết nên đáp lại thế nào, đành chỉ biết nhìn Tạ lão gia với vẻ khó hiểu.

Tạ lão gia ôm chén trà, nhất thời cũng quên cả uống, chỉ biết lắc đầu thở dài: "Nhưng chẳng phải là do ta sợ hãi hay sao? Năm đó ca ca nó chính là bị đám người kia hãm hại, nếu để người ta biết nó là con trai, chắc chắn lại khó tránh khỏi tai họa. Ta, ta chỉ đành..."

"Chỉ đành?" Văn Âm chờ Tạ lão gia nói hết câu.

Tạ lão gia bất lực nói: "Ta chỉ đành đặc biệt mời người về dạy nó cầm kỳ thi họa, ca múa nữ công gia chánh trong mấy năm liền."

Dừng lại một lát, có lẽ do thói quen cũ khó bỏ, Tạ lão gia không nhịn được mà buột miệng khen con trai mình một câu: "Tuyên nhi múa đẹp lắm, năm đó lúc dâng điệu múa cho An Vương gia, đã khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đó đều phải nhìn đến ngây người."

Văn Âm: "..."

Tạ lão gia nói xong câu này lại như sực tỉnh, lập tức ôm mặt trông càng đau khổ hơn: "Đều tại ta cả. Sau hai năm học ca múa nữ công gia chánh đó, Tuyên nhi không bao giờ nhắc đến chuyện múa đao múa kiếm nữa."

"Thế chẳng phải là rất tốt hay sao?" Văn Âm nói.

Tạ lão gia vốn dĩ chỉ sợ Tạ Dung Tuyên bại lộ thân phận, nay Tạ Dung Tuyên đã thực sự nhập vai đại tiểu thư Tạ gia, đáng lẽ phải đúng theo ý của Tạ lão gia mới phải.

Lời tuy nói là vậy, nhưng Tạ lão gia lại không khỏi não nề đáp: "Nhưng bây giờ Tuyên nhi đã khôi phục lại thân phận nam nhi rồi."

Văn Âm khẽ nhướng mày. A Triết nghe đến đây cuối cùng cũng đã hiểu ra nguyên nhân khiến Tạ lão gia đau buồn đến thế, không kìm được mà kêu lên một tiếng "A".

Tạ lão gia cúi gằm mặt, vẻ mặt đau đớn nói: "Nhưng Tuyên nhi nó... chưa từng sống với thân phận của một nam nhi bao giờ."

Văn Âm lại một lần nữa im lặng.

Tóm lại một cách đơn giản, chính là thiếu gia Tạ gia, Tạ Dung Tuyên... không biết làm nam nhân.

Bao năm qua bôn ba khắp chốn, Văn Âm đã gặp không ít chuyện kỳ lạ, nhưng chuyện như thế này thì đúng là lần đầu tiên nàng được chứng kiến.

Mãi mới nghe Tạ lão gia kể xong mọi chuyện, Văn Âm và A Triết sau một hồi kinh ngạc và khó hiểu ban đầu, cũng nhanh chóng bắt đầu nghĩ cách giúp ông.

"Hay là gửi hắn đi học võ luyện công?" Văn Âm đề nghị.

"Hoặc là để hắn ra ngoài giao du với các công tử thế gia khác, biết đâu tiếp xúc với nhiều người rồi sẽ quen thôi."

Đối với những cách này của Văn Âm, Tạ lão gia chỉ biết khổ sở lắc đầu, xem ra là đã thử cả rồi nhưng không có tác dụng.

A Triết đứng bên cạnh chống cằm suy nghĩ một lúc lâu, rồi đột nhiên reo lên: "Hay là tìm một cô nương cho hắn khai trai, để hắn nếm thử mùi vị làm nam nhân là thế nào?"

Dứt lời, trong phòng lại rơi vào im lặng.

Văn Âm cười như không cười liếc A Triết một cái: "Sư đệ cũng biết nhiều chuyện ghê nhỉ."

A Triết vội vàng ngậm miệng, thế nhưng Tạ lão gia ở bên kia lại thều thào thở dài: "Cách này, ta cũng đã thử rồi."

A Triết hai mắt sáng lên, vội vàng hỏi: "Kết quả thế nào ạ?"

Tạ lão gia trông có vẻ rệu rã, lắc đầu thở dài: "Chúng ta đã tìm một cô nương hoa khôi từ thanh lâu, nhốt Tuyên nhi và cô nương đó trong phòng cả một đêm. Kết quả là sáng hôm sau, chúng ta thấy hai đứa nó đã thức cả đêm để thêu một bức tranh gấm non nước hùng vĩ. Lúc cô nương ấy được đưa đi còn nói đây là lần đầu tiên thấy có người đường kim mũi chỉ đẹp đến vậy, còn muốn bái Tuyên nhi làm sư phụ để học nghề..."

Văn Âm và A Triết nghe xong mà chết lặng.