Chương 6

Sẵn tiện Văn Âm vì tò mò mà điều tra một phen mới biết, thì ra cha của Tạ Dung Tuyên là Tạ lão gia Tạ Ngộ, những năm đầu từng vì một số chuyện mà tiêu diệt một băng nhóm thổ phỉ khiến cả thương hội phía Nam phải đau đầu.

Đám người đó vốn là những kẻ lòng dạ độc ác, tuy bị thương vong quá nửa, bị người ta đuổi ra khỏi phía Nam, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, căm hận Tạ gia. Trước khi chạy trốn, chúng từng buông lời, nói rằng nhất định phải khiến Tạ gia tuyệt tự.

Tạ lão gia ban đầu không để tâm, vẫn sống những ngày yên ổn, cưới một người vợ, sinh được một đứa con trai.

Có con trai, Tạ lão gia tất nhiên vô cùng vui mừng, coi đứa con trai đó như báu vật, suốt ngày cưng chiều. Ai ngờ lúc con trai tròn một tuổi, lại bị người ta đầu độc chết. Tạ lão gia đau lòng, tức giận khôn nguôi, vội vàng sai người điều tra, nhưng khó mà tìm ra hung thủ thật sự. Lúc này ông mới nhớ lại lời nói của đám ác đồ kia khi bỏ đi, tin rằng bọn chúng thật sự muốn ông tuyệt tự.

Tạ lão gia vì thế mà lo lắng không yên, không biết phải làm sao. Sau đó, Tạ phu nhân lại mang thai, lần này sinh ra, lại là một đứa con trai.

Lần này Tạ lão gia hoảng sợ, sợ rằng đứa con trai nhỏ này cũng sẽ bị người ta hại chết như ca ca của hắn. Cuối cùng, bất đắc dĩ đành nghĩ ra một cách: Ông tuyên bố với bên ngoài rằng lần này nhà mình sinh con gái, chứ không phải con trai.

Vì thế mà vị tiểu thiếu gia của Tạ gia này mà được nuôi dạy như một bé gái, cũng được đặt một cái tên của cô nương gia, gọi là Tạ Dung Tuyên.

Đám ác đồ kia quả nhiên không ra tay với Tạ Dung Tuyên nữa. Tạ Dung Tuyên bình an lớn lên, còn ngày càng xinh đẹp, kiều diễm, trở thành đệ nhất mỹ nhân của cả thành Yên Châu.

Những chuyện ồn ào do Tạ Dung Huyên gây ra tạm thời không nhắc đến, cách đây không lâu, những tên ác đồ trốn thoát năm đó sau bao nhiêu năm cuối cùng cũng bị bắt giữ. Tạ lão gia cảm thấy Tạ Dung Huyên không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, lúc này mới yên tâm công bố với mọi người rằng Tạ gia tiểu thư thực ra không phải là con gái, mà là nam tử, tên thật cũng không phải Tạ Dung Huyên, mà là Tạ Dung Tuyên.

Cũng vì tin tức này, mà cả thành Yên Châu mới có cảnh tượng hỗn loạn như hiện nay.

Đối với những chuyện này, Văn Âm nghe cũng chỉ để cho vui, dù sao đối với nàng mà nói, vị Tạ gia kia dù là tiểu thư hay thiếu gia, đều chẳng có quan hệ gì với nàng cả.

Nàng chỉ mong sóng gió này mau qua đi, để nàng có thể sống những ngày yên ổn.

Tuy nhiên, suy nghĩ này của Văn Âm vẫn quá lạc quan. Sau khi liên tục vớt được mấy vị công tử từ dưới sông lên, hôm đó Văn Âm lại vớt được một ông lão.

Nhìn từ trên xuống dưới ông lão tỉnh lại với vẻ mặt chán đời này, Văn Âm không kìm được thầm cảm thán một phen, lợi hại thì vẫn là Tạ gia thiếu gia lợi hại, không chỉ công tử trẻ tuổi vì hắn mà đau khổ muốn chết, ngay cả lão bá lớn tuổi thế này cũng vì hắn mà đòi sống đòi chết, đây cũng coi như là một loại bản lĩnh rồi.

Suy nghĩ của A Triết và Văn Âm không khác nhau là mấy. Sau khi hai người nhìn nhau một cái, cuối cùng vẫn là Văn Âm ho nhẹ một tiếng, quen nẻo quen đường mở lời với ông lão: "Vị này... lão bá."

Ông lão vẫn tự mình đau lòng, không đáp lời Văn Âm. Văn Âm cũng không để ý, mấy ngày nay những người vớt từ dưới sông lên gần như đều có bộ dạng đòi sống đòi chết này. Nàng lại nói tiếp: "Ông không phải cũng vì Tạ Dung Tuyên mà nhảy sông đấy chứ?"

Ông lão đó nghe ba chữ Tạ Dung Tuyên, không kìm được thở dài một tiếng, rồi lại làm bộ mặt đưa đám.

Xem ra là bị nàng đoán trúng rồi.

Văn Âm và A Triết lại trao đổi ánh mắt, cuối cùng Văn Âm lại dùng những lời an ủi các công tử trẻ tuổi kia để an ủi người này: "Ông cũng đừng quá đau lòng. Chân trời chỗ nào mà không cỏ thơm, tuổi ông cũng không còn trẻ nữa, cớ gì phải vì cái kẻ đến nam hay nữ cũng không phân biệt rõ này mà đau buồn chứ, ông nói có phải không?"

Ông lão đó nghe lời này của Văn Âm, cũng không biết vì sao đột nhiên dừng động tác, chỉ ngẩng đầu nhìn Văn Âm với vẻ mặt kỳ quái.

Văn Âm không chú ý đến phản ứng bất thường của ông lão, chỉ muốn mau chóng tiễn người đi, nàng bèn hỏi tiếp: "Lão bá, ông ở đâu trong thành? Nhà nào? Ta bảo A Triết đưa ông về nhé?"

Ông lão trừng mắt, vẻ mặt vẫn kỳ quái, nghe lời Văn Âm xong, mới chậm rãi nói: "LTa họ Tạ."

"Tạ?" Văn Âm buột miệng hỏi một câu, quay đầu gọi A Triết: "A Triết, mau đưa người về." Nàng nói xong, lại quay người hỏi ông lão: "Tạ gia nào?"

Ông lão: "Thành Yên Châu chỉ có một Tạ gia."

“…”

Trong nhà nhất thời lặng ngắt như tờ. Ông lão đó đối diện với ánh mắt của Văn Âm và A Triết, cuối cùng thở dài một tiếng, rồi khẽ nói: "Ta là cha của Tạ Dung Tuyên."

Văn Âm, A Triết: “…”

Văn Âm sao cũng không ngờ được, mình vớt người từ dưới sông lên, lại có thể vớt được cả vị Tạ lão gia này.