Chương 3

Thế nhưng, cuộc sống yên bình của Văn Âm chẳng kéo dài được bao lâu.

Hai tháng sau, trên con sông trước nhà Văn Âm đột nhiên xuất hiện rất nhiều hoa đăng trôi đến.

Hoa đăng thì cũng đẹp đấy, nhưng những ngày nhàn rỗi của Văn Âm chỉ còn lại thú vui câu cá, trong lúc câu cá mà trên sông cứ trôi đến thứ này, thật sự không phải là chuyện vui vẻ gì. Cứ ngỡ thứ này trôi một hai ngày là hết, ai ngờ hoa đăng cứ trôi suốt mấy tháng trời. Một hôm, Văn Âm cuối cùng không chịu nổi nữa, xắn tay áo vớt một chiếc hoa đăng từ dưới nước lên, rồi nhìn thấy mảnh giấy giấu trong đèn.

Người ta thả hoa đăng đều có lý do, có người cầu phúc, có người cầu duyên. Văn Âm thì lại rất muốn xem, rốt cuộc là ước nguyện gì mà có thể trôi mãi không dứt, kéo dài mấy tháng trời cũng không hết.

Mở mảnh giấy ra, trên giấy chỉ viết ba chữ, đó là tên của một người.

Tạ Dung Huyên.

Nét chữ có chút nguệch ngoạc, nhưng lại mạnh mẽ, rắn rỏi, xem ra là bút tích của một nam nhân.

Văn Âm xem xong nhướng mày, không kìm được lại vớt thêm mấy chiếc hoa đăng nữa từ dưới sông lên, mở ra xem thì quả nhiên bên trong vẫn viết tên Tạ Dung Huyên, nhưng nét chữ khác nhau, kiểu dáng hoa đăng cũng khác, xem ra không phải do cùng một người làm.

Văn Âm bảo A Triết đến thành Yên Châu dò hỏi, cuối cùng mới hiểu ra là mấy tháng trước Tạ gia đại tiểu thư Tạ Dung Huyên từng thả đèn hoa đăng trong lễ hội hoa đăng, còn vì cảnh đẹp rực rỡ của những chiếc đèn đó mà mỉm cười, điều này mới khiến đám công tử thiếu gia ở thành Yên Châu ngưỡng mộ Tạ Dung Huyên sai người đi khắp nơi thu thập hoa đăng rồi thả ra, liên tục mấy tháng trời bày ra cảnh tượng ngàn đèn cùng khoe sắc ở thành Yên Châu, chỉ mong mỹ nhân lại một lần nữa nở nụ cười.

Trải qua mấy chuyện này, Văn Âm coi như đã nhớ kỹ mồn một danh tiếng của vị Tạ gia đại tiểu thư này, chỉ thầm nghĩ nữ tử như vậy chắc chắn là hồng nhan họa thủy, không biết cứ thế này thì thành Yên Châu sẽ bị náo loạn đến mức nào nữa.

Những ngày tiếp theo, quả nhiên thành Yên Châu không ngừng xuất hiện chuyện lạ, mọi người vì muốn Tạ Dung Huyên cười một tiếng mà gần như dùng hết mọi cách, gây xôn xao cả thành, ngay cả Văn Âm sống ở ngoại ô Yên Châu cũng nhiều lần bị ảnh hưởng.

Nhưng đối với Văn Âm mà nói, điều duy nhất đáng mừng là nàng đã quen với những sóng gió này, những chuyện này vốn không liên quan đến nàng, những xáo trộn thông thường nàng cũng lười để ý.