Chương 21

Hôm nay, Tạ Dung Tuyên khoác lên mình một bộ nam trang màu thiên thanh, vạt áo thêu họa tiết trúc xanh, càng làm tăng thêm vài phần phong nhã.

Bất kể là đã gặp bao nhiêu lần đi nữa, Tạ Dung Tuyên vẫn luôn có cách khiến người ta phải trầm trồ kinh ngạc trước nhan sắc của mình.

Kỳ thực kể từ khi Văn Âm gặp Tạ Dung Tuyên đến nay, trải qua bao nhiêu ngày tháng, nàng chưa từng thấy hắn mặc trùng lại một bộ y phục nào lần thứ hai. Cách ăn mặc mỗi ngày của hắn luôn có chút đổi khác. Kể từ hôm Văn Âm bảo Tạ Dung Tuyên đổi sang nam trang cho tiện việc luyện võ, thì cứ mỗi lần tập luyện, hắn đều sẽ thay sẵn một bộ đồ nam. Thế nhưng, ngoại trừ lúc luyện võ ra, hắn vẫn quay lại mặc nữ trang như cũ. Dù trang phục mỗi lúc một khác, nhưng lần nào cũng khiến người ta không thể rời mắt.

Thấy Văn Âm đi tới, Tạ Dung Tuyên như thường lệ sai người mang lên một thanh kiếm sắt và một thanh kiếm gỗ. Hắn đưa thanh kiếm sắt cho Văn Âm, còn mình thì ôm thanh kiếm gỗ đứng sang một bên, ôn tồn hỏi:

“Văn Âm cô nương, hôm nay chúng ta học chiêu kiếm pháp nào đây?”

Văn Âm cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay Tạ Dung Tuyên, chợt nhớ tới những lời Tạ lão gia vừa nói cách đây không lâu, nàng bất giác lắc đầu. Ngay sau đó, nàng đổi giọng, bảo:

“Không cần đâu, hôm nay chúng ta không luyện kiếm nữa.”

“Không luyện kiếm ư?” Tạ Dung Tuyên hỏi lại, trên gương mặt vốn dĩ luôn bình thản nay rốt cuộc cũng thoáng hiện lên chút ngạc nhiên.

Văn Âm hiếm khi thấy vị Tạ thiếu gia đoan trang, giữ lễ này để lộ thần sắc như vậy, nên tâm trạng bỗng trở nên vui vẻ hơn hẳn. Nàng nhướng mày, cười với hắn:

“Đúng vậy, không luyện kiếm, chúng ta sẽ làm chuyện khác có ích hơn.”

Tạ Dung Tuyên không hiểu, bèn hỏi:

“Ý cô nương là chuyện gì?”

Văn Âm hỏi ngược lại:

“Huynh đã bao giờ ra ngoài dạo chơi chưa?”

Tạ Dung Tuyên mím môi lắc đầu:

“Trước đây cha không cho phép ta ra ngoài. Ta chỉ từng theo cha đi vài nơi vào dịp tránh nóng hàng năm, hoặc đi thả đèn bên sông vào tết Hoa Đăng, thi thoảng thì ra sảnh chính gặp gỡ vài vị khách đến thăm nhà, còn lại hầu hết thời gian đều chỉ quanh quẩn trong viện này mà thôi.”

Câu trả lời này cũng không khác mấy so với dự đoán của Văn Âm. Trước đây Tạ Dung Tuyên vốn được nuôi dạy như con gái, nên những quy tắc của bậc tiểu thư khuê các đương nhiên không thể thiếu sót điều nào. Quanh năm suốt tháng chỉ ở trong chốn thâm khuê, lẽ dĩ nhiên là chàng chưa từng đi đâu, cũng chưa từng nhìn thấy rất nhiều thứ.

Nghĩ đến đây, Văn Âm nhếch môi cười, hỏi:

“Tạ công tử có muốn cùng ta ra ngoài ngắm nhìn thế giới không?”

Tạ Dung Tuyên dường như chưa từng nghĩ đến chuyện này, nay nghe Văn Âm đề nghị thì bất giác khựng lại. Hắn chăm chú nhìn Văn Âm, khẽ hỏi:

“Có thể sao?”

“Được chứ, đương nhiên là được.”

Nói đến đây, Văn Âm cuối cùng cũng phát hiện ra điểm mà Tạ Dung Tuyên thua kém mình. Nếu luận về sự hiểu biết rộng rãi, e rằng mười Tạ Dung Tuyên cộng lại cũng chẳng phải đối thủ của nàng. Phát hiện này khiến tâm trạng nàng vui lên trông thấy, nàng nắm lấy cổ tay Tạ Dung Tuyên cười bảo:

“Bây giờ huynh là nam nhi rồi, đâu ra mà lắm quy tắc thế nữa. Huynh muốn ra ngoài đi dạo thì Tạ lão gia sẽ chẳng nói gì đâu, thậm chí bây giờ huynh có muốn đi thanh lâu, ta đảm bảo ông ấy cũng chẳng ngăn cản.”

“Thanh lâu ư?” Tạ Dung Tuyên khẽ hỏi lại.

Lúc này Văn Âm mới sực nhớ ra Tạ Dung Tuyên quanh năm ru rú trong nhà, ít tiếp xúc với người và việc bên ngoài, e rằng đến thanh lâu là cái gì cũng chẳng rõ. Nàng cũng không định giải thích, bèn xua tay:

“Thôi bỏ đi, chắc huynh không biết cái đó đâu.”

Nào ngờ Tạ Dung Tuyên lại lắc đầu:

“Ta biết.”

“Huynh biết á?” Lần này đến lượt Văn Âm kinh ngạc.

Tạ Dung Tuyên gật đầu, khẳng định chắc nịch:

“Các cô nương ở thanh lâu thêu thùa rất giỏi.”

“...” Văn Âm suýt chút nữa thì quên mất cái giai thoại ly kỳ về việc Tạ Dung Tuyên từng thức trắng đêm cùng người ta thêu một bức Cẩm Tú Sơn Thủy đồ.

Bất kể Tạ Dung Tuyên hiểu về thế giới bên ngoài như thế nào, Văn Âm cảm thấy phải để hắn tận mắt chứng kiến thì mới thực sự hiểu được bản thân đang thiếu sót điều gì. Nàng chớp mắt cười:

“Thế nào, Tạ công tử có muốn cùng ta ra ngoài dạo chơi một chuyến không?”

Lần này, Tạ Dung Tuyên không lập tức trả lời Văn Âm, chỉ khẽ rũ mắt xuống.

Văn Âm cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện tay mình vẫn đang nắm chặt lấy cổ tay hắn. Nàng vội vàng buông tay ra, ánh mắt lảng tránh nhìn quanh quất, chờ đợi câu trả lời của Tạ Dung Tuyên.

Mới qua vài ngày, sắc thắm trên những cành đào trong viện đã dần rực rỡ hơn. Gió lướt qua cuốn theo những cánh hoa rơi lả tả. Văn Âm thiếu kiên nhẫn đếm những đóa hoa trên cành, đợi một lúc lâu, nàng mới nghe thấy tiếng Tạ Dung Tuyên đáp lời:

“Được, chúng ta cùng ra ngoài xem sao.”