Văn Âm bỗng nhiên tỉnh ngộ, tiếp đó trố mắt nhìn Tạ Dung Tuyên đầy vẻ khó tin. Nàng không thể hiểu nổi tại sao hắn rõ ràng là một nam nhân, mà lại có thể mặc bộ y phục đàng hoàng này toát ra cái cảm giác như "nữ cải nam trang" vậy.
Hoàn toàn không hay biết Văn Âm đang nghĩ gì, Tạ Dung Tuyên có chút không quen mà phủi phủi tay áo, khẽ khàng hỏi nàng: “Cô nương xem, như vậy đã được chưa?”
Văn Âm nhìn hắn từ đầu đến chân, vẻ mặt đầy khó xử đáp: “... Được thì cũng được đấy, nhưng liệu huynh có thể lau sạch lớp phấn son trên mặt đi trước đã không?”
Tạ Dung Tuyên lắc đầu: “Hôm nay vì để luyện công, ta đâu có tô son điểm phấn.”
Văn Âm: “...”
Nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt hoàn mỹ không tì vết của Tạ Dung Tuyên như muốn xuyên thủng nó. Tạ Dung Tuyên cũng hơi khó hiểu mà nhìn lại nàng.
Văn Âm bắt đầu thấy đau đầu, cảm nhận sâu sắc cái gọi là "gánh nặng đường xa".
Kết thúc công việc của một ngày, Văn Âm trở về căn nhà gỗ bên ngoài thành Yên Châu. A Triết lại một lần nữa nhiệt tình chạy ùa ra, vội vàng hỏi han tiến triển, thế nhưng đập vào mắt hắn lại là gương mặt đang sa sầm nghiêm nghị của sư tỷ.
“Sư tỷ, lần này lại có chuyện gì vậy?” A Triết khó hiểu nhìn Văn Âm, dè dặt đoán: “Vụ này gai góc lắm sao?”
Văn Âm gật đầu đầy vẻ tâm sự, sau đó đi thẳng về phòng mình.
A Triết không dám đuổi theo vào trong, đành đứng ngoài cửa ngó đầu vào xem. Thấy Văn Âm ngoảnh lại nhìn, hắn mới vội vàng hỏi tiếp: “Sư tỷ có điều gì nghĩ mãi không thông sao?”
Văn Âm ngẫm nghĩ một chút rồi lại gật đầu, sau đó trừng mắt nhìn A Triết chằm chằm mà hỏi: “Tại sao trên đời này lại có kẻ không cần tô son trát phấn mà vẫn đẹp đến thế cơ chứ?”
A Triết: “???”
Dĩ nhiên A Triết chẳng thể nào trả lời câu hỏi ấy, mà Văn Âm cũng chẳng định đợi hắn đưa ra đáp án. Chỉ là càng tiếp xúc với vị Tạ gia đại thiếu gia kia, nàng càng cảm thấy thiên hạ quả nhiên chuyện gì cũng có thể xảy ra. Trên đời này thế mà lại tồn tại một người như vậy, một sự tồn tại khiến cho tất cả nữ tử trong thiên hạ đều phải ghen tị đỏ mắt.
Ấy thế mà, một con người như vậy lại đang cố gắng tìm cách khôi phục thân phận nam nhi của mình. Ngay cả Văn Âm cũng cảm thấy chuyện này thực sự quá đỗi hoang đường.
Tuy nhiên, dẫu là vậy thì nàng cũng đã trót hứa với Tạ lão gia rồi, nên chuyện này vẫn phải tiếp tục thực hiện thôi.
Mấy ngày sau đó, ngày nào Văn Âm cũng đến chỗ ở của Tạ Dung Tuyên để dạy hắn kiếm pháp. Tuy hai người trò chuyện không nhiều, nhưng cũng dần trở nên quen thuộc hơn.
Có điều, dù mối quan hệ giữa Văn Âm và Tạ Dung Tuyên có tiến triển, thì kiếm pháp của Tạ Dung Tuyên lại chẳng nhích lên được chút nào.
Nói chính xác hơn thì Tạ Dung Tuyên tuy thông minh dĩnh ngộ, học rất nhanh, nhưng động tác và lực đạo lại kém xa Văn Âm. Người khác múa kiếm ra dáng luyện võ, còn hắn múa lên chẳng hiểu sao lại biến thành một phong vị hoàn toàn khác. Ngay cả Tạ lão gia tử, trong lúc rảnh rỗi trò chuyện với Văn Âm cũng nhắc tới rằng, dạo gần đây không biết Tuyên nhi học được điệu múa mới ở đâu về biểu diễn cho ông xem, trông cũng đẹp mắt đáo để.
Nghe được những lời này, Văn Âm cũng chẳng biết nên bày ra vẻ mặt gì cho phải. Nàng trở về suy nghĩ thêm vài ngày, cuối cùng cũng tìm ra cách giải quyết, bèn một lần nữa đi tới tiểu viện của Tạ Dung Tuyên.