Văn Âm vốn tưởng yêu cầu của mình có phần đường đột, vị đại thiếu gia kia chưa chắc sẽ đồng ý. Thế nhưng, sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, nàng lại nghe người trước mặt khẽ đáp:
“Được thôi.”
Văn Âm thoáng ngẩn người, đưa mắt nhìn về phía Tạ Dung Tuyên.
Trên tay Tạ Dung Tuyên vẫn còn cầm thanh kiếm gỗ kia, nhưng dáng vẻ chẳng giống người luyện võ cầm kiếm chút nào, mà lại dùng cả hai tay ôm lấy nó vào lòng. Hắn thấy vẻ mặt Văn Âm có vẻ kinh ngạc, lúc này mới cười bất đắc dĩ, giải thích: “Trước đây ta cũng từng thử đổi qua rồi, nhưng mặc vào thấy không quen, người ngoài nhìn cũng không quen mắt, nên lại đổi về như cũ.”
Văn Âm nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải. Nàng vốn tưởng Tạ Dung Tuyên cứ khăng khăng mặc nữ trang không chịu thay ra là vì không muốn buông bỏ hình tượng trong quá khứ. Giờ xem ra, suy nghĩ của đối phương lại thoáng hơn nàng tưởng tượng rất nhiều.
Nàng chần chừ trong giây lát, ngẫm nghĩ rồi nói: “Vậy... hay là huynh cứ thay một bộ thử xem sao?”
Tạ Dung Tuyên gật đầu đồng ý, bảo Văn Âm đợi một lát, còn mình thì xoay người đi vào trong phòng.
Văn Âm ngồi chờ trước bàn, cũng chẳng biết nên làm gì, đành nhấp từng ngụm trà một cách lơ đãng. Từ khi nhìn thấy dung mạo thật của Tạ Dung Tuyên, Văn Âm đối với hai chữ “mỹ nhân” lại có một tiêu chuẩn hoàn toàn mới. Chỉ là dù có đẹp đến đâu, Tạ Dung Tuyên vẫn là thân nam nhi. Dáng vẻ khi mặc nữ trang của hắn quả nhiên kinh diễm tuyệt luân, nhưng không biết khi khoác lên mình nam trang thì sẽ ra sao.
Nghĩ đến đây, Văn Âm bất giác lại cảm thấy có chút mong chờ.
Nàng chốc chốc lại ngước mắt nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của Tạ Dung Tuyên, lắng nghe động tĩnh bên trong. Thế nhưng, trong phòng hắn lại yên ắng lạ thường, rất khó nghe thấy tiếng động gì. Văn Âm cứ thế tâm hồn treo ngược cành cây mà chờ đợi. Cũng không biết đã qua bao lâu, ngay khi nàng vừa uống cạn chén trà thứ ba, trong phòng Tạ Dung Tuyên mới truyền đến tiếng động khẽ. Sau đó, cửa lớn từ bên trong mở ra, một bóng người chậm rãi bước ra ngoài.
Tạ Dung Tuyên quả nhiên đã thay một bộ nam trang. Thân hình hắn vốn hơi gầy, chiếc áo bào rộng màu trắng khoác lên người trông có vẻ hơi rộng thùng thình, nhưng lại tôn lên vài phần khí chất thoát tục. Hắn đã sớm gỡ bỏ kiểu tóc búi cầu kỳ tinh xảo trước đó, đổi sang kiểu tóc nam tử, dùng một cây trâm ngọc để cố định.
Cách ăn mặc này nhìn qua thì đơn giản, nhưng vẫn giữ đúng phong cách của Tạ gia đại thiếu gia: trông thì mộc mạc, nhưng mỗi món đồ trên người đều là hàng thượng phẩm từ khắp nơi, ngay cả hoa văn thêu chỉ bạc nơi cổ tay áo cũng suýt chút nữa làm lóa mắt Văn Âm.
Dung mạo của Tạ Dung Tuyên dĩ nhiên không cần phải bàn cãi, dù ăn mặc thế nào cũng khiến người ta không thể rời mắt khỏi gương mặt hắn. Dung mạo kia được y phục trắng làm nền càng thêm tú lệ, so với bộ váy áo màu xanh trước đó còn hợp hơn vài phần.
Tuy nhiên——
Văn Âm nhìn Tạ Dung Tuyên đang đi về phía mình, trong lòng lại cảm thấy vô cùng kỳ quặc.
Bước chân hắn rất chậm, tuy đang mặc nam trang nhưng sải chân lại nhỏ hơn nam tử bình thường rất nhiều, cử chỉ cũng không hề giống nam nhân, chỉ thấy toát lên vẻ tú khí nhã nhặn. Hắn hơi cúi đầu, môi đỏ răng trắng, làn da trắng nõn nà, mày liễu như khói, mắt sáng long lanh như nước, quả thực đã lấn át cả cảnh sắc đầy vườn này.
Đẹp thì đẹp thật đấy, chỉ là...
Đây chẳng phải vẫn là một nữ tử sao?